Anh, em sai rồi – Chương 21


Chương 21

Bản hợp đồng lao động

Edit: Linh Trưởng + Kim Anh

Beta: I’m SO2

“Anh, em muốn thương lượng một chuyện?” Tô Tiểu Lai tinh nghịch đảo ánh mắt sáng ngời.

Người nào đó “Ừm” một tiếng, như đang chờ đợi câu tiếp theo.

Đầu óc nhanh nhẹn vận hành sau ba giây, Tô Tiểu Lai đột nhiên như lò xo, đứng bật dậy, vung đôi tay nhỏ bé chuẩn bị làm bộ mặt dày tự tiến cử công việc, đầu tiên là đứng trước người nào đó cúi đầu vòng cung một góc 90 độ.

Người nào đó vẻ mặt mờ mịt, hiển nhiên không đuổi kịp tư duy phát triển quá bất thường của Tô Tiểu Lai.

“Cái này, anh, à không, phải gọi là ông chủ, anh nhìn em này, tuổi trẻ năng động, tràn trề sức sống, cơ thể khỏe mạnh, chịu được khổ nhọc, giỏi ca múa nhạc họa, đàn hát kèn trống…” Làm một loạt liệt kê đầy ưu điểm của mình, mồ hôi cô chảy ròng ròng, rõ ràng cô đã từng trải qua một lần phỏng vấn, căng thẳng còn hơn thế này vậy mà sao người cô lại đổ nhiều mồ hôi như vậy chứ!!!

Nhìn mặt mũi người nào đó bắt đầu tối sầm lãnh đạm, kẻ họ Tô kia chân tay bắt đầu run rẩy, cố trấn an mình, phải bình tĩnh, sau đó cười đáng khinh, “Ha ha, anh à, ý của em là chuyện giặt quần áo, nấu cơm, quét dọn vệ sinh nhà cửa, bưng trà mời nước, thu dọn phòng ở, mát xa xoa bóp, mọi thứ em có thể làm, anh xem đấy, người giúp việc làm bán thời gian kia có thể để em thay thế được không?”

“Mát xa xoa bóp?” Âm cuối còn kéo dài ra.

Mồ hôi…

Cô vừa có nói bốn chữ này sao??!!!

Một lần lỡ mồm phải ôm hận cả đời mà!!!

“À, dịch vụ này có thể có.” Tô Tiểu Lai cắn răng nói, vì bác Mao vĩ đại mà phải hành động bằng bất-cứ-giá-nào!!!

“Vậy trước hết phục vụ thử xem nào.” Người nào đó nhàn nhã tự đắc duỗi thẳng hai chân, dựa người vào ghế rồi vòng tay gối sau đầu làm thái độ như đại gia đang chờ nha đầu hầu hạ ấy.

Này… Đã thương lượng giá cả đâu chứ, còn chưa thỏa hiệp giá cả cho ổn, sao làm cái dáng như muốn bán mình vậy chứ? Trong thâm tâm Tô Tiểu Lai nghĩ xấu ⊙﹏⊙ , anh đang muốn bán thân đấy hả?

Riêng cái vấn đề tiền bạc này là phải phân biệt phải trái trắng đen cho rõ ràng, cô không thể thấy tiền chưa đến mà đã nai lưng làm việc được, “Trước cứ nói chuyện giá cả đã.” Tự nhiên những lời lo lắng trong lòng bật ra.

“Vậy vừa mát xa vừa nói đi.” Anh chỉ xuống chân mình, sau đó nhắm mắt an nhàn muốn hưởng thụ.

Tô Tiểu Lai do dự một lát, cuối cùng đứng không lâu vẫn phải ngồi xổm xuống, coi như là vì bác Mao thân yêu đi. Vì thế cô bắt đầu cúi xuống xoa bóp, dáng vẻ giống y như dân chuyên nghiệp.

Tô Tiểu Lai nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ từ lúc bắt đầu công việc.

Nhưng, một phút trôi qua…

Vẻ mặt người nào đó rất mãn nguyện, ngón tay thon dài còn gõ gõ nhịp nhàng lên tay vịn sofa.

Ba phút trôi qua…

Người nào đó có vẻ muốn được hưởng thụ thêm, hoàn toàn quên mất việc nói đến giá cả.

Năm phút trôi qua…

Người nào đó dường như thoải mái quá mà ngủ luôn, em gái ngoan ngoãn liều mạng làm việc mát xa lên xuống đang cố gắng kiềm chế nỗi lòng,

Tô Tiểu Lai đè nén nội tâm đang quay cuồng tức giận, hung dữ trừng mắt nhìn anh, chỉ hận vì không thể mở miệng xả một tràng vào người nào đó đang nằm nhàn nhã kia cho hết giận, cố gắng dùng ánh mắt biểu đạt sự tức giận hết mức có thể, dù sao anh ấy cũng không nhìn được, cứ trừng mắt trắng dã như thế nữa đấy… Tinh thần AQ lại đến!!!

Ánh mắt trợn trừng bắt đầu thấy đau nhức, cô còn chưa gần gũi để nhìn ngắm anh như thế này bao giờ, lông mày dày đậm, đôi lông mi dài cong vút, chiếc mũi cao, đôi môi bạc khiêu gợi, ngoại hình tuấn tú, khí chất tao nhã nhưng lạnh lùng, mỗi đường nét trên khuôn mặt đều như được tỉ mỉ chạm khắc mà thành.

Cô càng nhìn càng thấy may mắn mình không phải là đàn ông, nếu không nhất định sẽ tự ti đến đột tử luôn.

Ôi trời đất hỡi, sao người lại ban đến một người đàn ông hoàn mỹ để mê hoặc chúng sinh như vậy chứ???

Cô say sưa thưởng thức gương mặt đẹp trai hút hồn này, ánh mắt nóng rực, tuyệt đối không kém gì ánh mắt sáng ngời khi pk vẻ mặt màu đỏ của bác Mao thân yêu. *pk : là một từ giống như là đấu đối kháng, thường dùng trong game.

“Anh có đẹp trai đến mức phải nhìn chằm chằm như vậy không?” Tô Tiểu Lai không ngờ được người nào đó đột nhiên mở mắt ra, còn nói một câu không đỡ được như thế, nói xong còn mang vẻ mặt thấy thú vị nữa.

“Có.” Cô lau nước miếng đang chảy ra, hoàn toàn không dùng cái đầu để suy nghĩ mà trả lời ngay.

“Thật không?” Khóe môi người nào đó nhếch lên.

Hai má cô tự nhiên đỏ ửng lên, cũng may cô là người phản ứng rất nhanh, ở trong những trường hợp khó khăn cũng có thể ứng biến linh hoạt.

“Anh à, chuyện này … phục vụ có hài lòng không?” Được thưởng thức khuôn mặt đẹp trai nhưng cô vẫn không quên bảo vệ quyền lợi lao động của mình.

Tâm tình người nào đó dường như rất hài lòng, nhưng giọng nói vẫn nhạt nhẽo trước sau như một.

“Ừm, cũng được, nhưng vẫn còn nhẹ tay lắm.” Người nào đó còn thêm vế cuối chê trách vào.

“Vậy tiền thù lao tính thế nào ạ?” Tô Tiểu Lai thừa thắng xông lên.

Đêm đó, Trình Thiếu Phàm làm một bản hợp đồng lao động, nội dung như sau :

Điều một. Nhiệm vụ phải làm :

1.Quét dọn nhà cửa, vệ sinh sạch sẽ, sửa sang lại phòng ốc, giặt quần áo (một ngày 50 tệ)

2.Phụ trách phục vụ 3 bữa. Sau khi ăn xong thì rửa sạch bát đũa, dọn dẹp phòng bếp (tùy thuộc vào chất lượng làm việc để đánh giá trả tiền)

3. Mát xa (một lần 20 tệ)

Điều hai. Yêu cầu lao động :

1. Người lao động phải cam đoan rằng phòng khách luôn luôn sạch sẽ, không thể tùy ý phá hư tài sản của gia chủ. Nếu không, phải bồi thường theo giá gốc.

2. Người lao động phải chú ý, khi gia chủ ở nhà làm việc, không thể có tiếng động làm ồn ào ảnh hưởng đến sự làm việc của gia chủ. Nếu không, trừ vào lương.

3.Dù cho ở bất kì địa điểm, thời gian nào, gia chủ gọi là phải đến, bảo là phải nghe. Nếu không, trừ lương.

4.Người lao động ban đêm phải về nhà. Nếu không, trừ lương.

Điều ba. Cách thức làm việc, chi trả

Gia chủ sẽ tùy vào thái độ làm việc của người lao động để thanh toán lương =____=

Người lập bản hợp đồng : Gia chủ Trình Thiếu Phàm

Người lao động : Kẻ làm thuê Tô Tiểu Lai

Tô Tiểu Lai không thể không thừa nhận bản chất tư bản bóc lột giai cấp vô sản của Trình Thiếu Phàm. Cô không biết liệu đây có phải là hợp đồng lao động hay không, tại sao càng xem càng giống như giấy bán thân như vậy???? >____< Đối với một bản hợp đồng đầy bất công như thế, cô đương nhiên là phản đối. Kết quả thì khỏi nghĩ, cô thua chắc! Cũng may anh không bóc lột cô tàn nhẫn, mỗi ngày cũng có thể kiếm được một ít bác Mao. Đồ ngốc mới không kí đó!

Vì thế, Tô Tiểu Lai bắt đầu kiếp sống nô dịch đầy sung sướng nhưng cũng không kém phần khổ ải.

Ngày hôm sau, mới sáng sớm, Tô Tiểu Lai đã ngủ dậy, hưng phấn đi chuẩn bị bữa sáng. Mở tủ lạnh, cô phát hiện trong tủ chỉ là mấy thứ linh tinh cùng với trứng gà. Thế đấy! Xem trình độ nấu ăn của Trình Thiếu Phàm hiện giờ chắc cũng chỉ chiên được mấy quá trứng, nướng được vài cái bánh bao là giỏi lắm rồi. Đi lòng vòng trong phòng bếp một hồi, não cuối cùng cũng hoạt động, đề xuất ra ý kiến!

Người nào đó ngồi ở bàn ăn, nhìn chăm chăm vào dĩa trứng chiên có vẽ mặt người đang cười tươi cùng với ly sữa nóng hổi bên cạnh.

Người đó ngẩng đầu, có ý không muốn ăn sáng với trứng chiên kiểu này.

Tô Tiểu Lai mở miệng cười cười, chuẩn bị nghênh đón lời khen về thành quả lao động của mình, nhưng lại cảm giác có gì đó không đúng. Chậc chậc! Bây giờ anh vẫn là sếp, tốt nhất vẫn là nên nịnh bợ. Tiểu Lai đẩy dĩa trứng trước mặt Thiếu Phàm, trưng ra cái mặt nịnh nọt, nói : “Anh à, anh ăn trước đi. Phần em em nấu sau.”

Người nào đó nghiêm mặt không chút phản ứng, cũng không nhận lấy dĩa trứng chiên. Cô bực mình. Sáng sớm đã lọ mọ dậy để chuẩn bị. Vì để lấy lòng anh, cô còn cẩn thận vẽ khuôn mặt cười toe trên trứng nữa. Đương nhiên mục đích chính vẫn là bác Mao đáng mến, nhưng mà cô cũng đâu có làm gì sai, sao lại đen sì cả mặt thế kia…. =w=

“Em làm tất cả là bao nhiêu quả trứng vậy?” Cuối cùng người nào đó cũng lạnh lùng phun ra mấy chữ.

Chuyện này mà cũng hỏi sao???

“Anh 4 quả, em 4 quả.” Tiểu Lai đáp.

“Một ngày ăn trứng nhiều như vậy dạ dày tiêu hóa được sao?” Thiếu Phàm nhẫn nại để không bùng phát cơn tức hỏi lại.

“Hừm, em thì đương nhiên là được rồi, còn anh thì em không biết!” Tiểu Lai tự nghĩ hệ tiêu hóa của cô cũng không tồi lắm.

“Trừ tiền bữa sáng!!” Trên mặt Thiếu Phàm có một tia tức giận không dễ phát hiện.

“Tại sao?” Cô la lên.

“Bởi vì anh không giống em, một ngày tiêu được 4 quả trứng gà. Ăn uống mà cũng không biết thưởng thức!” Trình Thiếu Phàm liếc Tiểu Lai một cái, sau đó đứng dậy, thay giày, đi ra cửa.

Lúc này Tiểu Lai đã hiểu được một đạo lý: trứng gà không thể ăn bậy được. Ăn hơn số lượng cho phép là phải trả giá đắt ><

Hơn nữa, hôm nay lỡ xe bus rồi, chạy xuống lẹ để đón taxi thôi.

Tô Tiểu Lai không chỉ ở nhà đảm đương mấy việc lặt vặt, mà ngay cả ở công ty cũng chỉ là cô em gái sai vặt. Đi làm đã hai ngày, Linda cũng không sắp xếp cho cô việc cụ thể. Làm mấy việc lặt vặt này nhìn vậy mà mệt bở hơi tai.

Này, Tiểu Lai vừa mới xuất hiện, đã nghe thấy N âm thanh réo gọi:

“Tiểu Lai, em mang cái này đi photo dùm chị, lát nữa có việc dùng…”

“Tiểu Lai, pha giùm anh chén trà, cảm ơn…”

“Tiểu Lai, giúp chị phân đóng tài liệu văn bản đã đóng dấu ra làm 3 phần đi…”

“Tiểu lai, cho cô thêm một ly cà phê…”

“Tô Tiểu Lai, tớ chưa ăn sáng, cậu xuống dưới lầu mua giùm tớ một phần đi…”

Giọng nói thật ngọt ngào, Tiểu Lai vừa nghe đã biết là mụ yêu nữ họ Triệu rồi, mà cũng chỉ có con nhỏ này mới có yêu cầu vô liêm sỉ như thế thôi.

Một tiếng động vang lên, Tô Tiểu Lai đã biến mất trước tầm mắt của mọi người. Đương nhiên, yêu cầu của con nhỏ yêu nữ họ Triệu bị Tiểu Lai lơ đẹp.

Tiểu Lai rời đi, sau đó là một loạt âm thanh ca ngợi : “Haizza, có Tiểu Lai thật là tốt, nước trà cũng được pha…”

“Đúng thế, từ khi cô ấy đến đây, lượng công việc của tôi dường như giảm đáng kể…”

“Y dà, chỉ tiếc là 2 tháng sau đã đi rồi…”

********

Bây giờ đã là giờ cơm trưa, Tô Tiểu Lai vẫn đi cùng Tiểu Miêu. Tình hình so với m ọi hôm không khác mấy. Cửa sổ phát cơm của anh đầu bếp đẹp trai vẫn là đủ các loại mĩ nữ. Tuy nhiên Tiểu Lai hôm nay thay đổi hàng, tốt nhất là không giáp mặt anh chàng đầu bếp kia.

Nhưng là, khi đến lượt của cô, một anh chàng nhỏ phụ việc mặc kệ cô đang chọn món gì, đưa ra trước mặt một cái cà mèn, nói : “Là Lý Phong bảo tôi đưa cho cô!”

Dứt lời, thằng nhóc hướng về phía bên trái chỉ chỉ, Tô Tiểu Lai nhìn theo thì thấy vẻ mặt tươi cười của anh chàng đầu bếp.

Tô Tiểu Lai muốn điên rồi…..

Anh đầu bếp này, anh muốn sao đây? Sao cứ đối xử với tôi kiểu đó thế =____= Anh muốn toàn bộ đồng nghiệp nữ đưa tôi làm nhân vật chính cho các buổi gossip đúng không T_____T

Nhìn trong bát đầy đủ màu sắc, thế nhưng Tiểu Lai lại không có tâm trạng tốt. Chỉ cần nhìn ánh mắt Tiểu Miêu là trong lòng cô đã lộn tùng phèo.

“Tiểu Lai, cậu và Lý Phong quan hệ như thế nào vậy?”

“Thật sự là tớ chẳng biết hắn.” Chẳng lẽ cậu muốn tớ chạy tới trước mặt hắn, lôi cái ý nghĩ trong đầu hắn ra cho cậu xem ư???  Tô Tiểu Lai bội phục tinh thần hóng hớt của Tiểu Miêu. Thực sự thì cô cũng muốn xem rốt cuộc cô và tên đầu bếp kia có quan hệ gì…

“Tại sao anh ấy vẫn nhìn cậu vậy?” Tiểu Miêu dai dẳng, quyết không buông tha, hỏi Tiểu Lai cho bằng được.

Biết là giải thích như thế nào thì cũng không thể thắng được trí tò mò của Tiểu Miêu nên Tiểu Lai quyết định “im lặng là vàng”.

Tiểu Lai lén nhìn về phía anh chàng đầu bếp kia. Quả nhiên anh ta vẫn đang  mỉm cười quyến rũ nhìn cô, thật sự là khó xử quá đi mà ~~~

Hơn nữa, Tiểu Lai còn phát hiện rằng, nữ nhân viên ở công ty này năng lực hóng hớt thị phi rất cao. Chỉ chưa đến 10 phút sau Tiểu Lai đã trở thành tiêu điểm chú ý của toàn bộ nhà ăn.

Nữ NV A :  “Ây dà, cô xem xem, 3 người đàn ông độc thân hoàng kim ở công ty chúng ta cứ thể mà để cho người khác ôm ấp..”

Nữ NV B: “Hả? sếp tổng và bí thư Lý hết độc thân từ khi nào vậy? Sao tôi không biết?”

Nữ NV C : “Sếp tổng là người mà chúng ta có thể theo dõi được sao? Đại nhân vật này chúng ta chỉ biết ngước nhìn thôi.”

Nữ NV B: “Thế còn bí thư Lý?”

Nữ NV C: “Đồ ngốc! Bí thư Lý lúc nào cũng theo sát tổng giám đốc, chúng ta có cơ hội tiếp cận à???”

Nữ NV A: “Đúng thế, cho nên toàn bộ nhân viên nữ trong công ty chúng ta đều “bắn tim” với đầu bếp trưởng đó ~~”

Nữ NV C: “Hừ, thế đấy! Cái cô nhân viên trẻ kia cướp được trái tim của”hot boy” rồi kìa”

Nghe dư luận đàm tiếu, Tô Tiểu Lai cúi đầu rụt cổ. Trời ơi, sức mạnh “truyền thông” quả thật rất vĩ đại TT^TT

Cách đó hai bàn ăn, bí thư Lý đang bưng đồ ăn, tình cờ nghe tên mình, thuận tiện đi qua . Đúng lúc đó bí thư Lý nhìn thấy Tiểu Lai mặt mày đỏ bừng đang nằm sấp giữa bàn, mặt úp vào khay đồ ăn. Suy nghĩ một hồi, bí thư Lý quyết định tốt nhất vẫn là nên nhanh chân đưa đồ ăn về cho sếp tổng. Sếp ngày nào cũng ăn cơm trong văn phòng mà.

Bỗng dưng, giọng nói ngọt ngào chui vào tai bí thư Lý: “Ôi chao ôi! Đó là bí thư Lý mà ~~”

“Thật đẹp trai!!!”

“Nếu sếp tổng cũng xuất hiện ở nhà ăn thì cuộc đời này còn gì đẹp đẽ hơn”

Hừ hừ hừ…Tô Tiểu Lai đáy lòng thổn thức. Nhân viên nữ ở công ty này điên quá, cuồng quá, fan gơ quá!!!!!

End

Để lại bình luận

43 phản hồi

    • Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">

       /  Tháng Bảy 29, 2011

      Đạp đạp. Tem rởm

      Trả lời
      • Tôi cũng bị lag chớ bộ >:P.

        Haha, thể theo yêu cầu cô Yu thì tem này tặng cho cô nhé :* <3.

      • Hehe. Chân thành cảm ơn cô Sú :*:*:* ♥♥♥
        Mai ngày kia tôi rỗi đấy, cần phụ gì ko ;)?

    • Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">

       /  Tháng Bảy 29, 2011

      Ứ cần. Dỗi ing ~~~ 1 tờ giấy xé làm đôi. Hem chơi với cô nữa

      Trả lời
      • Dỗi kệ cô :”>. Lớn tồ tồ rồi còn chơi trò rỗi vì ko đc tem :”>. Này, tem này, nhưng ứ cho sờ đâu, Su cho tôi mà. Su nhỉ ;)) :X:X:X

  1. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Tem :”>

    Trả lời
  2. Tiểu Mút Mót thuần khiết ~~

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Tôi mới dịch dung. Yeah yeah

    Trả lời
  3. thienhuyen

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Cám ơn các em đã edit truyện. Thật tình từ ngày đọc truyện chị đã mê mệt rồi, dù có lôi được bản convert về nhưng vẫn không thích bằng từng ngày chờ đợi chap mới ở đây.

    Trả lời
    • o0_moon_0o

       /  Tháng Bảy 29, 2011

      ta cũng vậy, dù đã đọc bản covert nhưng vẫn ngày ngày mong đợi từng cháp ở đây
      iu các nàng nhìu

      Trả lời
  4. tks ngừi đẹp

    Trả lời
  5. tranghihi

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    thanks ca nha

    Trả lời
  6. thank ca nha`. truyen hay lam

    Trả lời
  7. thanks cac nang ^^

    Trả lời
  8. thanks cac nang,truyện hay lắm.

    Trả lời
  9. DANG THU TRANG

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    chao ban,
    minh moi tham gia vao day doc truyen
    cam thay rang ban post truyen rat co chon loc
    minh thich nhat là truyen “Anh, em sai roi”
    Hi vong la ban post nhanh nhe

    Trả lời
  10. Hidari

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Vừa vào đã thấy 1 rừng c0m đáng ọe của mấy mụ Xệ yy =))

    Trả lời
  11. thanks các em <3 chap này dài ghê :D

    Trả lời
  12. Hay quá nàng à, cảm ơn nàng! :x

    Trả lời
  13. Mưa bụi bay

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    “dĩa trứng chiên có vẽ mặt người đang cười tươi” haha, vậy mà ông chủ còn chê nữa a. Bốn trứng cho chủ, bốn trứng cho người làm công :))

    Hợp đồng này chỉ thấy một điều chắc chắn à: trừ lương & bồi thường gia chủ đồ giá gốc =))

    Thanks các em nha. Truyện rất vui. Mai mốt anh ấy xuống phòng ăn luôn để canh chừng anh đầu bếp đẹp trai cho xem!

    Trả lời
  14. lungconuong

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Mình đợi mấy ngày nay rùi, cuối cùng cũng đợi được a, cám ơn nhiều

    Trả lời
  15. gianghaoneu

     /  Tháng Bảy 29, 2011

    Well. Thanks các e!
    Đợi chờ là hạnh phúc. Và càng hạnh phúc hơn khi đợi chờ để đc đọc các chap mới của các e.
    ^_^!

    Trả lời
  16. thanks các nàng nha

    Trả lời
  17. đỗtrâm

     /  Tháng Bảy 30, 2011

    tem cho nàng !!^_^

    Trả lời
  18. Đông

     /  Tháng Bảy 30, 2011

    Dịch hay lắm, KA có thể cho MS bản tiengs trung của chap này ko?

    Trả lời
  19. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Trả lời
  20. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    thanks nhé

    Trả lời
  21. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Trả lời
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 311 other followers

%d bloggers like this: