Đáng tiếc không phải anh – Chương 4


Anh Hướng Huy xuất chiêu trước này =]]

Vẫn là một chương dài thật dài …

Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ @_@!

Chương 4

Không phải là không yêu

nhưng khi số trời đã định, cũng sẽ không còn đường trốn thoát.

Edit: devil1703, puha1182


“Đinh linh linh, đinh linh linh.” 5h30′, đồng hồ báo thức vang lên, tôi nhanh chóng tắt đi, sợ làm đánh thức các bạn cùng phòng còn đang ngủ say.

Phương pháp của Lâm Sâm đưa ra cho tôi đã trở thành thói quen, năm giờ rưỡi rời giường học từ mới. Mùa xuân năm nay, khoảng thời gian đẹp nhất trong ngày là buổi sáng sớm, anh nói thanh niên trẻ khỏe ngủ nhiều không tốt cho sức khỏe. Lâm Sâm nói câu này tôi nghe còn lọt tai. Thời trung học thành tích tôi chả xuất sắc, có thể may mắn lọt vào ngôi trường cao cấp thế này, so với người khác phải nỗ lực gấp hai lần mới được.

“Diệp Tử, cậu dậy sớm vậy sao?” Bên giường đối diện, Chu Xuân lim dim mắt ngái ngủ.

“Trật tự đi, đừng đánh thức người khác,” tôi giơ ngón tay lên làm cử chỉ im lặng, cô nàng than thở một tiếng, xoay người đi tiếp tục ngủ

Bưng chậu nước rửa mặt ra khỏi phòng ngủ, trên hành lang không có lấy một bóng người, phòng rửa mặt cũng im ắng, chỉ có cái vòi rỉ nước cũ hỏng vẫn kiên trì nhỏ giọt. Đã báo nhiều ngày, đến giờ vẫn chưa thấy có người tới sửa chữa, thái độ này thật đúng là phải xem xét. Thỉnh thỏang cánh cửa nhà vệ sinh bị gió lùa phát ra tiếng đập cửa “bang bang”, lúc mới đến đây tôi còn thấy tê tê gờn gợn giờ thì cũng quen dần rồi.

Nắng sớm ban mai đến, tôi hoàn tất mọi việc xong thấy tinh thần sảng khoái. Trở về kí túc xá, lấy dưới gối ra quyển từ điển tiếng Anh, dòng chữ huỳnh quang màu vàng chói mắt bên bìa ngoài nhắc nhở tôi sáng nay phải đọc nó vào buổi sáng.

Đeo kính sát tròng mới lên, thấy trước mắt mọi thứ đều rõ ràng hơn rất nhiều, hôm nay đúng là một ngày tốt đẹp.

Bước nhẹ nhàng xuống phòng trực của kí túc xá, thấy dì Ngô cúi đầy dựa trên ghế đánh một giấc ngon lành, tay định đẩy cửa, may là cánh cửa đã bị đẩy ra từ trước, không lại đánh thức làm phiền dì Ngô, mỗi ngày như vậy, tôi cũng thấy rất ngại.

Đối với tôi, buổi sáng nơi này là thích hợp nhất để đọc sách. Không khí trong lành tươi mát, mặt hồ phản chiếu ánh sáng nhiều màu sắc, những cơn gió nhẹ tạo thành từng đợt sóng gợn lăn tăn, một không gian thật đẹp.

Hôm nay, cái ghế đá mà tôi hay ngồi lại bị một người chiếm trước, thậm chí còn ra sớm hơn cả tôi, đúng là mặt trời mọc đằng Tây.

Tôi không khỏi nhìn kĩ anh ta. Anh ta mặc trên người một áo sơ mi trắng, với một chiếc quần jean phong cách đơn giản. Bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng màu da ngăm đen, đôi mắt sáng ngời đã để lại cho tôi ấn tượng đầu tiên rất tốt. Tiến lại nhìn gần hơn, phát hiện anh ta rất giống với người đã được Chu Xuân nhắc đến n lần.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta nhanh chóng hướng mắt thoáng qua, tôi không khỏi đỏ mặt, chết tiệt, vừa mới thấy người lạ bệnh cũ đỏ mặt liền tái phạm. Chả trách mẹ tôi luôn nói da mặt tôi thật mỏng

Anh nhìn tôi nở một nụ cười thân mật như gió mùa xuân ấm áp. Nụ cười lộ ra một hàm răng trắng, đều. “Bạn học, dậy sớm vậy, cũng tới học từ mới sao? “. Anh ta giơ lên quyển từ điển giống y hiệt của tôi, đứng lên và nhường cho tôi một nửa ghế ngồi.

Tôi chần chừ một lúc nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống. Có chút chật hẹp, chóp mũi còn toát ra ít mồ hôi. Tháng 10 cuối mùa thu, thời tiết mát mẻ, vậy mà tôi có thể nhanh đổ mồ hôi, thật sự phục chính mình.

“Tiểu muội năm thứ nhất phải không ?” Thấy tôi không lên tiếng, anh ta chủ động mở miệng nói chuyện.

“Dạ” Tôi tích chữ như vàng [1]

“Hiếm khi thấy một sinh viên năm nhất chăm chỉ như vậy”. Anh ta tự giễu. “Nếu anh chăm chỉ được như em thì chắc chưa đến bốn năm đã tốt nghiệp rồi”

“Vẫn có thể bổ sung sau.” Tôi tuyệt không mở miệng nhiều

Anh ta có hơi giật mình, nhếch miệng, rồi mở ra một nụ cười lớn “Em thật thú vị”

Tôi nở một nụ cười trả cho anh, tiếp tục làm theo nguyên tắc của mình, không nói chuyện quá nhiều với người lạ, mở quyển từ điển ra, quyết định giở lại mấy trang đêm qua học xem lại một lần.

Thấy tôi không dễ tiếp cận, anh ta cũng biết điều ngậm miệng lại.

Tôi khép nửa mắt lại, nhớ lai những từ vựng tiếng Anh về ngành điện ảnh, trí nhớ lúc sáng sớm thật tốt, hiệu suất cũng rất cao. Ngước cặp mắt nhìn người bên cạnh đang vò đầu bứt tai, lật từ đầu quyển từ điển, quay trở lại xem cái này, sau lại quay về chỗ cũ, lật qua lật lại, không tuân theo quy tắc gì cả.

Tôi nhịn không được bật cười, nam sinh nói chung căm thù tiếng Anh, vài người bạn thân của tôi khi thi vào trường đại học bị đánh trượt đều là vì môn này.  Đột nhiên hỏi: “Học trưởng, sao anh có thể học từ như thế này?”

“Từ vựng của anh không được tốt cho lắm.” Anh ta ngại ngùng cười.

Tôi với tay lấy quyển từ điển trong tay anh, đặt lên đầu gối, tùy tay lật đến trang vần “F“, chỉ vào từ tháng hai February: “Thầy giáo cũ của em nói, mỗi từ đều có một cách đọc, để xem anh có thể tìm được hay không. Chẳng hạn như từ February, , bỏ đi lỗi chính tả trong cách phát âm bên ngoài chữ y, cấu trúc của nó cũng rất đặc biệt. Từ trung gian bru, đọc nó không giống xi đánh giày theo giọng Thượng Hải sao?”

Anh cười phá lên, tôi dừng lại một chút, nói: “Giáo viên không phải dạy trường đại học chuyên nghiệp, chẳng phải cũng có những phương pháp rất hữu dụng sao?”

Anh gật đầu, “Đúng là một phương pháp học không nhàm chán tí nào. Anh nhớ rồi, bạn học, cảm ơn em.”

“Đừng khách sáo,” Trả quyển từ điển lại cho anh ta, cúi đầu xem đồng hồ, kim đồng hồ chỉ sáu giờ mười lăm phút, thời gian trôi qua thật chậm, từ bây giờ đến tiết học đầu tiên còn hai tiếng nữa.

“Hi,” chợt từ phía sau vang lên tiếng gọi, đang đắm mình trong mấy vần ABC, tôi giật nảy mình, quay đầu nhìn lại, mới  biết cô gái đó không gọi tôi, mà là gọi anh chàng bên cạnh.

Cô gái có thân hình cao, gầy, làn da trắng nõn, đôi mắt trẻ trung tươi sáng, hai người trông rất xứng đôi.

“Đi ăn sáng đi anh, em đói rồi”. Lời nói mang phần nũng nịu mềm mại, điển hình của con gái Thượng Hải.

“Được”. Soái ca quay sang tôi nói : “Hôm nay cám ơn em”.

“Không có gì”.

Hai người họ đi một đoạn xa, vẫn có thể nghe thấy một hỏi một đáp

“Cô gái ấy là ai ? Thế nào mà hai người lại ngồi cũng một chỗ ? Anh làm sao lại muốn cảm ơn cô ấy ? Hai người quen nhau lâu chưa …. ? ”

“ Em hỏi anh nhiều như vậy, muốn anh trả lời cái nào trước ? Anh không quen cô ấy, cảm ơn vì cô ấy vừa giúp anh thảo luận về phương pháp học Tiếng Anh”

“Anh đùa em à ? Tiếng Anh của anh …. ”

Âm thanh dần dần đi xa, càng xa càng nhẹ, cho đến khi hoàn toàn không nghe thấy, nhưng có thể thấy rõ giọng điệu rõ ràng không hài lòng của cô gái ấy. Tôi cũng không biết được rằng, hôm nay gặp nhau đó chỉ là sự khởi đầu, cũng là cả cuộc đời ……

“Chu Xuân, ở đây”. Tiết học đầy tiên Quản lý học của Giáo sư Vương, như thường lệ đầu giờ sẽ điểm danh. May mắn giáo sư Vương vừa mới vào lớp, Chu Xuân đã kịp chạy đến, không uổng công tôi ngồi giữ chỗ hộ cô nàng.

“Đã điểm danh chưa ?” Vừa mới ngồi xuống, Chu Xuân không chờ đợi, vội vã hỏi.

“Cậu may đấy, Giáo sư Vương vừa mới vào, còn chưa kịp điểm danh” Tôi vừa nói vừa lấy ra sách giáo khoa và giấy ghi chú, đặt bút máy sang một bên.

Chu Xuân thở phào một hơi “Hại tớ chạy đến đau cả hông”

“Cậu cố gắng dậy sớm hơn 10 phút đã không phải chạy như vậy sao ? Còn cố ở trên giường ngủ đến phút cuối cùng”. Tôi không hài lòng oán trách, mỗi lần thay cô nàng giành chỗ cũng không phải là chuyện tốt, bị người khác ghen ghét không nói làm gì, bị người khác châm chọc khiêu khích lại còn phải giả vờ không nghe thấy.

“Nguy rồi,” Chu Xuân bất ngờ vỗ đùi.

“Lại sao nữa đại tiểu thư. Làm tớ giật cả mình, cậu định dọa chết người không đền mạng à ?” Chu Xuân chính là khó sửa được tính khí bất cẩn , đến người tính hiền hòa như trưởng phòng Mai Mai còn bị cô chọc tức, xoay người trừng mắt liếc nhìn cô một cái.

“Tớ quên mất sách giáo khoa” Chu Xuân cười khổ, đưa tay với lấy từ điển của tôi “Mượn một chút” thực hiện mưa đồ lừa dối quên sách.

Trên bục giảng, giáo sư Vương xóa xóa bảng đen, viết một hàng chữ tên bài học, đẩy đẩy cặp kính cận, tự cho rằng phần mở đầu hài hước và di dỏm “Từ Tính” tiếng nói đã bắt đầu giải thích chủ đề….

Chu Xuân lén lén lút lút lấy ra quyển truyện, đặt dưới từ điển khoái chí đọc.

“Cậu đến sách giáo khoa không mang, vậy mà cái này lại không quên”. Tôi hừ lạnh, chỉ chỉ quyển truyện ngôn tình « Tiểu thư  Hoàng Đài Loan »

“Không rate không xem, có rate tất xem, càng rate càng xem, mục đích của tớ chính là vậy” Cô nàng hạ giọng nói, chẳng để ý bị trêu chọc, mặt không đỏ, tim không nhảy.

Lúc này, Giáo sư Vương không biết vô tình hay cố ý liếc về hướng chúng tôi, dọa chúng tôi sợ hãi cúi đầu. Từng nghe một chị tốt nghiệp khóa trước cho biết, Giáo sư Vương có tính năng không bao giờ nhắc tên trên lớp nhưng cuối năm bảng điểm sẽ nói thay điều đó.

“Bây giờ chúng ta chuyển sang trang 150 … ” Tôi theo yêu cầu mà lật trang sách, Chu Xuân cũng giả bộ lẩm nhẩm từ điển, “Được lắm Diệp Tử, cậu dám giấu tớ cơ à ?” Cô nàng như thể phát hiện một châu lục mới, đột nhiên bóp chặt cánh tay tôi, vẻ mặt hung hăng.

“Cậu nhỏ giọng chút đi, hiện giờ chúng ta đang là trọng tâm ánh nhìn của giáo sư Vương đấy”. Tôi giơ sách vở lên chắn ở phía trước.

“Hừ, cậu xem đây là cái gì ? Còn không mau thành thật khai báo. Thẳng thắn sẽ được hưởng khoan hồng, khách cự quyết không tha … “. Chu Xuân đem từ điển để trước mặt tôi, trang tiêu đề viết ‘Hướng Huy khoa máy tính 98’, nét bút cường tráng, rắn rỏi của một chàng trai. Quan trọng nhất là các nét chữ đường viết bằng bút mực, đầu năm nay, tôi cũng thích viết loại bút mực cổ đó nhưng cũng không thấy nhiều. Nhưng từ điển thế nào lại bị đổi, tôi thật sự nghĩ không thông.

Tôi kể lại tóm tắt cuộc gặp gỡ ngắn ngủi của chúng tôi lúc sáng sớm. “Đại khái là như vậy, không có gì to tát đâu.”

“Chuyện chỉ đơn giản thế thôi ?” Cô nàng không tin tưởng hoàn toàn vào biểu hiện trên mặt tôi.

“Chỉ có vậy, rất đơn giản, cậu đừng nghĩ nhiều” Tôi dùng ngòi bút gõ vào trán cô nàng một cái.

“Không đúng vậy, theo tớ được biết, Hướng Huy Anh văn rất giỏi, nghe nói năm ngoái được giải nhất trong cuộc thi diễn thuyết của trường.” Cô nàng gãi gãi đầu, hiển nhiên cũng nghi ngờ độ tin cậy nguồn tin của chính mình.

“Không phải chứ” Tôi trợn mắt há mồm, không lẽ mình bị anh ta lừa ? Tôi không can tâm trả lời “Chính anh ta nói từ vựng không tốt ”

“Diệp tiểu thư à, tớ hiện tại có thể xác định anh ta đang đùa giỡn cậu, anh ta chưa qua bốn năm học vì khi làm bài thi bị cảm lạnh, ở trường thi thì đánh một giấc ngủ ngon lành, việc này đã trở thành truyện cười hot nhất trong khoa máy tính bọn họ. Tớ nghe sư huynh kể, tuyệt đối không có sai”. Chu Xuân bịt miệng cười xấu xa, “Diệp Tử, có phải anh ấy đã nhắm cậu rồi không?”

“Thần kinh à” Tôi bực mình nói “Không phải chính cậu cũng thấy anh ta đã có bạn gái.”

“Cắt, cắt, trai chưa vợ, gái chưa chồng, bạn gái thì đã sao ? Mà có kết hôn thì vẫn có thể ly hôn “. Chu Xuân có tư tưởng kì lạ mà khác người, tôi thường không theo kịp suy nghĩ của cô nàng.

“À này “, trong lòng tôi không khỏi than thầm, giống như dùng đại đao đùa giỡn với Quan Vũ, biến thành trò cười cho người ta [2] “Vậy xin nhờ sư huynh của cậu giúp tớ đem đến đổi từ điển đi, tớ quen dùng bản kia rồi.”

” Diệp Tử, cậu không cho rằng đây là cơ hội tốt sao?” Chu Xuân hai tay nâng má, khao khát vô hạn.

” Tớ sẽ mang nhiệm vụ vinh quang này giao cho cậu ” Tôi nhún vai

Bài học của Giáo sư Vương buồn tẻ vô vị, ngay cả đứa luôn luôn hiếu học như tôi cũng không nghe nổi nữa. Mở túi xách và lấy ra một tờ giấy viết thư cho Uông Nhiên, lại được cười sặc sụa một trận khi kể đến những người bạn mới ở đây.

Đúng lúc đặt nét bút kí tên Diệp Tử, giáo sư Vương truyền đạt mệnh lệnh cuối giờ học, thời gian vừa khít, chưa bao giờ sai.

End

—————————

[1] tích chữ như vàng : tiết kiệm lời nói

[2] Quan Vũ (Quan Vân Trường) là nhân vật lịch sử Trung Quốc, hình tượng ông được tiểu thuyết hóa trong Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung.

Quan Vũ với vẻ ngoài mặt đỏ, râu dài, tay cầm thanh long yển nguyệt, cưỡi ngựa xích thố.

Chi tiết : http://vi.wikipedia.org/wiki/Quan_Vũ

Ý của câu này là dùng đại đao đùa giỡn với Quan Vũ không khác nào múa rìu qua mắt thợ, làm trò cười cho thiên hạ  o_O

Để lại bình luận

9 phản hồi

  1. huyenkhanh

     /  Tháng Một 22, 2011

    truyen hay wa’
    Thanks ban

    Trả lời
  2. Đoạn nhớ lại thời đại học của cô nàng bao nhiêu chương hả nàng?Thanks vì đã dịch nha

    Trả lời
    • Còn dài lắm, và nhiều chuyện hay ho🙂 . Truyện này tuy dài nhưng hay, sâu sắc. Mình thích đoạn bắt đầu từ ĐH, tình yêu của sinh viên lúc nào cũng trẻ trung, cuồng nhiệt😀

      Trả lời
  3. Huyen Tram

     /  Tháng Một 23, 2011

    thanks ss

    Trả lời
  4. pt_kawaii

     /  Tháng Một 23, 2011

    thanks!

    Trả lời
  5. Truyện hay lắm,cảm ơn nhiều nha ^^

    Trả lời
  6. mizuki

     /  Tháng Năm 6, 2011

    Truyện đã bắt đầu hấp dẫn rồi đây.
    Thanks nhé!!!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: