Đáng tiếc không phải anh – Chương 31.1


Vì tác giả phóng tay viết chương này cực dài nên tớ đành phải chia ra.

Dài hơn bình thường, cũng phải đến 5000 từ mất😦

Chương 31

Yêu một người không gì khác chỉ là một thói quen, quen với sự xuất hiện của anh, quen cười khi anh vui, quen khóc khi anh buồn, trái tim quen ấm áp mỗi lần nghĩa về anh.

Một tuần sau, Uông Nhiên gọi điện thoại.

Cô không có đề cập đến chuyện trước, tôi cũng làm như không có chuyện gì xảy ra. Mặc cô và Tiêu Hách tình cảm xảy ra chuyện gì đó, dù sao thì tôi và cô ấy vẫn là bạn bè tốt mãi mãi.

Mọi người trong phòng, Liễu Như Yên và Chim to tình cảm phát triểu ổn định, Bùi Tử Du vẫn là bông hoa nổi bật nhất khoa Ngoại Ngữ, Mai Mai nỗ lực cạnh tranh chức vụ chủ tịch hội sinh viên, Trình Anh vẫn như xưa mỗi ngày đọc truyện kiếm hiệp như bài tập về nhà, ngày ngày bớt ăn, hai tháng lại đến Bắc Kinh gặp Dương Quá, Trần Đông thì vội vàng liên lạc tình cảm với những học đệ học muội, chỉ có Chu Xuân cả ngày mất hồn mất vía, dường như có rất nhiều tâm sự.

Nghe Chu Xuân nói bóng gió hình như Viên Lang thi vào học viện chính trị quân sự Nam Kinh, ra sức học hành để lấy bằng thạc sĩ chuyên nghiệp đặc biệt, cứ như vậy chí ít cũng phải chịu đựng ba năm hai người chia ly buồn khổ, cũng chẳng lạ gì khi nhìn tinh thần cô xuống dốc đến vậy.

Nhưng trước nay cô luôn là người lạc quan, hơn nữa tôi không ngừng khai sáng cô nàng, rất nhanh cô đã khôi phục tinh thần lạc quan như trước. Tôi đã nói so sánh cô ấy với Trình Anh, cứ vậy suy nghĩ, cô coi khó khăn đó không là cái gì.

Sau tháng mười một, chào mừng sinh nhật tôi. Vào thời gian này năm trước tôi và Hướng Huy còn chưa quen biết, anh đã bỏ qua nên cảm giác rất khó chịu, bởi vậy lần này cố gắng vắt hết óc nghĩ giúp tôi xử lý một party sinh nhật, mời một số bạn bè thần thiết đến chúc mừng, kết quả vấp phải sự phản đối kịch liệt của tôi.

“Vì sao?”.

Khi hỏi câu này là lúc tôi và Hướng Huy chính thức bước vào nhà trà đối diện trường học, tên rất lạ, gọi là duyên đến duyên đi, nghe nói nơi đây những cặp tình nhân thường đến đều sẽ chia tay, tuy không quá may mắn, nhưng tôi và Hướng Huy không tin điều xấu này, cho nên, chúng tôi vẫn là khách quen của nhà hàng.

Tôi khẽ mỉm cười, “Em thích thế giới hai người”.

Tinh thần anh thoáng rùng mình, cười toe toét nhìn tôi.

Tôi trừng mắt, anh nhàn nhã vẫy tay gọi phục vụ, gọi một tách trà sữa cho tôi. Đưa cốc trà sữa ấm ra trước mặt, thuận tay anh vuốt dọc chóp mũi tôi. “Sinh nhật tổ chức thế nào, tùy em quyết định.”

Tôi cười nói: “Party thì không cần, nhưng quà sinh nhật không thế thiếu.”

“Vậy em muốn quà gì?” Ánh mắt anh sáng ngời nhìn tôi.

Muốn gì chứ, tôi mếu máo, vậy còn hỏi. Quà sinh nhật không phải nên chuẩn bị kĩ từ trước sao?

Tôi cố tình trượt tầm mắt đi, tóm tay áo anh, “Em muốn hai món quà, một điều kiện xem như anh phải hoàn thành giúp em”.

“Được,” anh rất thoải mái đồng ý.

Tôi mừng thầm trong bụng, chậm rãi nói: “Điều kiện đầu tiên, em muốn anh dạo phố với em”, tôi cố ý nói chậm để nhấn mạnh, “Dạo phố cả buổi chiều”.

Mặt anh lập tức tái lại, “Không phải chứ”.

Tôi biết anh sợ nhất là đi dạo phố với tôi, bởi vì ngày thường tôi không hay vận động, nhưng vừa nhắc đến dạo phố nhất định tinh thần phấn chấn, hơn nữa thể lực kinh người, thường như vậy một buổi dạo phố nhất định kéo dài bốn năm tiếng không cần nghỉ ngơi, không cần uống nước.

“Anh chỉ cần nói có đồng ý không hay thôi?”. Tôi rất tự nhiên xông đến làm nũng với anh, anh chịu thua, giơ hai tay xin đầu hàng, “Được được được, em nói thế nào sẽ thế đấy”.

Tôi hé miệng, kế này trăm lần thử đều không thất bại.

Anh uống một chút nước rồi hỏi, “Vậy còn cái thứ hai?”

Lời còn chưa nói, tôi đã đỏ mặt, anh nhìn tôi lạ lùng, tôi gục đầu xuống, nhẹ nói, “Em muốn anh đem những lời đã nói trên điện thoại, tự mình nói lại với em một lần”.

Khuôn mặt anh nhanh chóng thoáng một áng mây đỏ.

Từ khi biết tôi lấy lại điện thoại di động, anh đã thăm dò nhiều lần, tôi đều vờ như không biết. Quả thật việc này hôm nay tôi đã âm mưu từ lâu.

“Diệp Tử”, anh nhẹ nhàng nói quanh co, biểu tình trên khuôn mặt trong khoảnh khắc tạm dừng.

Tôi khẽ mỉm cười, mắt không chớp nhìn chăm chú anh.

Anh cười sủng nịnh, lời đầu gần nói, tim tôi bắt đầu tăng tốc, lỗ tai dựng thẳng đứng, chuẩn bị chờ đợi ba chữ mỹ lệ khiến con người trên đời rung động cực điểm này.

Anh có chút buồn rầu nói, “Diệp Tử, chẳng lẽ em muốn anh nói ngay chỗ này sao”.

Tôi cũng cười, thực ra có hơi lỗi thời, nhưng trong lòng tôi vẫn không tránh khỏi chút thất vọng.

Ở Thượng Hải, địa điểm thích hợp để dạo phố không thiếu, có con đường mua sắm cao cấp Hoài Hải, du khách từ bên ngoài thì đều đến mua đồ ở đường Nam Kinh, cũng cần có con mắt tinh đời chọn đồ bình dân khi mua ở khu đường Hoa Đinh, nhưng tôi tuyệt đối chỉ thích đi tuyến đường sắt dẫn từ địa danh phố Hương Cảng đến quảng trường nhân dân mĩ lệ.

Tôi đối với nơi này vui thích cuồng nhiệt đến cố chấp.

Hướng Huy cười tôi, “Lại là nơi này, quả thực không đếm nổi số lần em đến đây.”

Tôi hừ hừ hai tiếng, “Em cứ thích đấy.”

Đúng thật là đến quá nhiều, tôi cảm thấy nhắm mắt lại cũng có thể không đi nhầm đường được, bên này là con phố bán đồ trang sức,  bên kia là phố chuyên bán đồ ăn, rồi đến phố bán quần áo,.. vân vân, tôi lôi kéo Hướng Huy đến đó.

Cửa hàng này mới mở, đầu tuần tôi và Chu Xuân có nhận được tờ rơi quảng cáo khai trương.

Vẻ ngoài cổ kính trang hoàng ngay lập tức hấp dẫn tôi, tôi đối với những thứ đẹp đẽ gần như không có khả năng chống cự.

Kéo Hướng Huy đến khu vực trung tâm, dạo qua một vòng mới phát hiện đây là phòng chụp ảnh áo cưới.

“Hai vị có  chụp ảnh áo cưới không ?”. Cô gái trẻ phụ trách tiếp đón khuôn mặt tươi tắn đón chào, ân cần cầm lấy tập album trên bàn đưa cho tôi.

Tôi vội vàng xua tay, còn chưa kịp nói, Hướng Huy đã mở miệng nói trước: “Được, chúng tôi xem thử một chút”. Nói xong anh đặt mông ngồi xuống.

Tôi choáng váng, liều mạng hướng mắt về phía Hướng Huy ra hiệu, anh không thèm để ý quay đi.

Cô gái trẻ vừa nãy tay chân còn luống  cuống mang tới hai cốc nước, lại lấy ra trong ngăn tủ album và mở sẵn ra đặt trên bàn, “Văn phòng của chúng tôi chụp ảnh lấy nhanh, studio nói chung giống nhau, nhưng có đến hàng nghìn kiểu make up,chúng tôi còn có thể dựa theo yêu cầu của các bạn mà chụp nghệ thuật, giá tiển lại rất phải chăng.” Cô cười tít mặt, tuổi không kém nhiều so với tôi, có lẽ là sinh viên làm việc thêm ngoài giờ.

Tôi cúi đầu xem lại mình, quần bò áo sơ mi, hoàn toàn rất nhẹ nhàng thoải mái trong trang phục sinh viên, thế nào lại nhìn thành hình dáng người muốn kết hôn. Mắt cô ấy thật là có vấn đề nha.

Nhìn lại Hướng Huy, anh rất có hứng lật xem tập album ảnh chụp, thỉnh thoảng nghe cô gái trẻ tuổi giới thiệu rồi gật đầu, nếu nghe không đủ rõ, anh còn hỏi lại lần nữa.

Tôi thẳng thắn trợn mắt, nếu như muốn chụp ảnh thật, cũng nên nghe ý kiến tôi một chút chứ,  chẳng lẽ hai người này, dường như quên mất sự tồn tại của tôi.

Có lẽ nghe được nỗi oán thầm của tôi, cô gái trẻ ngẩng đầu lên đưa mắt quét qua tôi một lượt, rất chân thành nói: “Tiên sinh, vợ anh rất thích hợp với bộ trang phục thiết kế rất đặc sắc này, tin tôi đi, mặc vào nhất định có hiệu quả tốt”.

Tôi theo tay cô ấy nhìn qua, váy yếm màu đỏ kết hợp với áo choàng mỏng màu da, rất đẹp, hiệu quả thực sự kinh người, càng sợ là dọa chết người.

Hướng Huy cười cười, nhìn một lượt từ đầu đến chân tôi, ánh mắt không kiêng nể gì, cuối cùng, phán câu, “Phải, không sai, rất đầy đặn”.

“….”. Tôi hung hăng đạp anh một cái, ngoài cách này ra không thể nào đủ để trút hết căm phẫn.

“Nếu không, tôi mời hai bạn chụp một ảnh trước, miễn phí, hai bạn nhìn xem hiệu quả ra sao”. Cô gái trẻ rất biết kinh doanh, ngay lập tức đưa ra đề nghị này.

Dù sao cũng là chụp miễn phí, không muốn cũng uổng, vì thế chúng tôi vui vẻ nhận lời.

Sau khi xong việc, cô gái trẻ đưa cho tôi và Hướng Huy một tấm danh thiếp, phía trên không có bất kì tựa đầu, chỉ có in tên: Lưu Tuệ Quân.

“Tôi là người phụ trách ở đây”, cô ấy cười hết sức chân thành, “Lần sau đến, tôi sẽ giảm giá cho hai bạn hai mươi phần trăm. Để lại cho tôi địa chỉ, ảnh rửa xong tôi sẽ gửi cho hai bạn”.

Cô gái có lông mi rất dài, khuôn mặt tròn tròn, trông như búp bê Barbie dễ thương, thật không nghĩ cô gái trẻ tuổi như vậy đã có văn phòng làm việc của riêng mình.

Đi ra cửa, “Này”, tôi cắn một miếng kem Hướng Huy vừa mới mua, miệng đầy kem nói không rõ gọi anh, “Có phải từ lâu anh không nhìn thấy gái đẹp nên sinh ngứa ngáy phải không?”. Tôi giơ chân đá anh.

Anh làm động tác khoa trương ngã xuống đất, cười nham nhở.

“Này anh kêu em đi sao không phản ứng gì thế ?”. Hướng Huy rút khăn lau sạch sẽ kem dính trên tay tôi, thì thào nói : “Đưa anh xem hình chụp nào.”

“Có gì hay mà xem.” Tôi ngang ngạnh phản đối.

Anh nhanh chóng đáp. “Còn so sánh chất lượng để lựa chọn về sau”.

Tôi ngây ngốc hỏi : “Có gì mà chọn chứ.”

Anh cốc vào trán tôi một cái, “Ngốc ạ.”

Lúc này tôi mới hiểu, nhăn mặt lại, không bằng lòng than thở : “Vậy cũng không cần xem luôn bây giờ chứ.”

Đôi mắt anh thu hẹp lại tràn đầy nét cười, đôi môi bạc khẽ nhếch lên, vầng trán dãn ra sâu xa khó hiểu.

Tôi vốn định kéo Hướng Huy đến một cửa hàng chụp ảnh gần đó. Lần trước ở Bắc Kinh toàn bộ ảnh chụp đều bị anh cướp mất, nhất định không chịu đưa tôi, lần này nói gì anh cũng phải đưa tôi đi chụp bù.

Không biết sao có một đám đông người vây lại vô cùng nhiều, tôi vốn không muốn tham gia nhưng thấy bọn họ vui vẻ bàn tán thảo luận phấn chấn, tôi cũng bị khơi dậy hứng thú.

Tách ra khỏi đám người mới phát hiện người xem rất náo nhiệt, toàn người trẻ tuổi thử.

Trang thiết bị dễ sử dụng được quảng cáo, đơn giản nói đây là phương tiện giải trí tối tân, có thể dựa trên khuôn mặt của bố mẹ mà kết hợp vào thành chân dung của con cái.

“Là thật hay giả vậy ?”. Tôi băn khoăn tự hỏi.

Hướng Huy nói tiếp : “Thử sẽ biết.”

“Thử thế nào ?” Tôi không hiểu.

Hướng Huy nhét vào năm đồng tiền xu, ấn vài cái nút, rồi kéo tôi ngồi đối diện màn hình, nghe thấy tiếng « xèo xèo » của máy móc hoạt động, sau đó « Binh » một tiếng, thấy bên trái một tấm ảnh ước chừng kích thước 7.7 cm được đẩy ra.

Tôi cầm lên nhìn, cười đến lệch cả miệng, trong tấm ảnh ở giữa hai chúng tôi có hình một đứa trẻ cười rạng rỡ, cái miệng hồng xinh xinh hé mở, đôi mắt đen như sắc núi, so với Hướng Huy giống hệt như cùng khuôn đúc ra.

Tôi hết liếc nhìn Hướng Huy, lại nhìn hình, mặt có chút phát sốt.

Hướng Huy mắt không chút biểu cảm rút tấm ảnh chụp, nhìn thoáng ca rồi nhét vào túi áo.

Thật không dễ thoát khỏi vòng vây, móc được vào túi áo anh, “Trả lại cho em, sao cái gì cũng bị anh lấy đi thế”.

Nét cười dịu dàng hiện trên khóe môi anh, một bên xua tay trốn tránh, vừa cười nói : “Giữ ở đây để bảo quản, đợi chúng ta về sau có con sẽ lấy ra so sánh tính chuẩn xác thế nào.”

Mặt tôi càng nóng , thì ra đây chính là cái mà anh gọi ‘thử sẽ biết’, tôi oa oa gào khóc, “Anh dám bắt nạt em”. Bổ nhào tới đấm một quyền đá một cước, Hướng Huy cười thâm hiểm, nhẹ nhàng né ra, bắt được tay tôi trên không chưa kịp xuất chưởng.

“Đi dạo đã mệt chưa ?” Hướng Huy khẽ mỉm cười.

Tôi ngẩng đầu, vênh mặt nhìn anh chằm chằm, “Không mệt đấy”. Tôi mà nói là mệt, anh nhất định sẽ lừa tôi đi ăn đông ăn tây, rồi sau đó, anh có thể rõ ràng nói muốn tôi về nhà nghỉ ngơi.

Anh cười dịu  dàng vuốt tóc tôi, dường như có thể nhìn thấu những suy nghĩ trong nội tâm tôi, « Còn định đi đâu nữa ? »

Tôi cúi đầu, tử tế suy nghĩ, sau đó khuôn mặt đỏ bừng nhả ra một câu: “Em đói.”

Anh cười lớn ra tiếng, cốc vào trán tôi một cái, “Muốn ăn gì nào?”

Tôi cong mắt cười, “Muốn đến nhà ăn đồ ăn anh làm.” Thấy mặt anh lộ rõ vẻ khó xử, tôi kiêu ngạo cười, ban đầu vốn định làm khó anh một chút, ai biết anh sau giây lát chần chừ, thoải mái đáp: “Được rồi, nấn ná trước sau không bằng hôm nay đến luôn.”

Tôi sửng sốt.

Anh sờ cằm, không nhịn được cười, “Đến nhà anh, anh làm đồ ăn cho em.”

Tôi càng sợ hãi,  chẳng lẽ đã đến lúc ra mắt phụ mẫu rồi sao.

Tôi gian nan mở miệng, “ Em… còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.”

“Muốn chuẩn bị gì nữa?” Tôi biết rõ anh cố ý đùa tôi, cho nên tôi không chút do dự giơ chân đạp một cước, hài lòng nghe tiếng anh kêu rên.

Yêu cầu do tôi đưa ra, đến phút cuối cùng, tôi rút lui.

Hướng Huy không cho tôi cơ hội đổi ý, anh kéo tôi đi vài bước, quay đầu lại, nở nụ cười sáng lạn quyến rũ đến mê người. “Chỉ cần ngồi chuyển xe, một lộ trình chri 30 phút là em có thế thưởng thức mỹ thực chính tông theo bí quyết gia truyền .” Nụ cười ấm áp của anh chảy vào tim tôi, giọng nói trầm thấp mê hoặc tôi, chờ đến thời điểm tôi ý thức được thì đã ngồi trên xe rồi.

(cont)

Để lại bình luận

13 phản hồi

  1. huongmai

     /  Tháng Ba 30, 2011

    tem thanks nhiều

    Trả lời
  2. *chưa đọc* dài thế này mà .1 à -______________- chương 31 này quá vĩ đại rồi -______________-

    Trả lời
  3. Anh à ;_________________; vì mấy người như anh mà em nhìn trai ngoài đường không bằng nửa con mắt đấy ;_________________;

    Trả lời
    • Quả thực là lúc edit chương này, mình thèm thuồng quá.
      ôi ước gì,…
      có ai dịu dàng, quan tâm như vậy chứ.
      thích cái kiểu cốc đầu, vuốt tóc của anh thế.
      Hề hề cuối chương còn thể hiện nữa.
      đang trong quá trình biên tập part 2😀

      Trả lời
      • Ừa. Thực ra anh chẳng cần phải lãnh khốc bá đạo quá, anh chỉ cần dịu dàng nhưng đôi lúc bá đạo thôi cũng đủ làm ngây ngất tim mình rồi ;______;

        *ôm gấu đắp chăn chờ p2*

  4. Sj kyuhyun

     /  Tháng Ba 30, 2011

    Vip, thank ss

    Trả lời
  5. cactus

     /  Tháng Ba 30, 2011

    cảm ơn bạn nhiều nha,truyện hay,lời văn có gì đó tiếc nuối làm mình buồn quá TT.TT

    Trả lời
  6. ngọt ngào quá đi

    Trả lời
  7. ●±‡±● rynario ●±‡±●

     /  Tháng Ba 31, 2011

    tks ss

    Trả lời
  8. Huong

     /  Tháng Tư 20, 2011

    Đọc chương này thấy ngọt như đường phèn ha!
    Thanks.

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: