Người bên gối xa lạ – Chương 8.1


Chương 8

Sau mấy ngày liên tiếp, Triệu Giai Giai đều không nhìn thấy Trầm Vũ Phong, chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Đêm đầu tiên, vì thẹn thùng, ngượng ngùng nên cô không dám ngồi ở phòng khách chờ anh về, vì thế đặc biệt ở trong phòng, lúc rõ ràng nghe thấy tiếng bước chân anh về nhà nhưng anh lại thủy chung không lên phòng cô, trong lòng buồn bực, nhưng cũng chỉ nghĩ anh đi làm về mệt mỏi.

Sau đến đêm thứ hai, cô vẫn không có dũng khí ở phòng khách chờ anh, vẫn là nghe tiếng bước chân của anh, nhưng bước chân ấy vẫn không tiến đến phòng cô. Cô một lòng chờ anh chuyển bước nhưng chỉ đổi lấy thất vọng sâu sắc.

Anh chưa từng hơn mười một giờ đêm không về nhà, từ sau khi hai người hoan ái, cô rõ ràng có thể cảm nhận được Trầm Vũ Phong rất lãnh đạm.

Tuy mỗi ngày anh đều gọi điện cho cô, nhưng đều chỉ nói đơn giản hai ba câu, sau lại vội vàng nói phải dự hội nghị đến bất tận.

Cô đúng là ngu ngốc, nghĩ rằng anh vì cô mà buông cả bầy oanh yến, kết quả là sao, cô thực sự lại bị tình yêu làm tổn thương một lần nữa.

Cô có thể lớn tiếng chất vất anh, nhưng lời đều không nói ra miệng, cô biến thành con rùa rụt đầu, không có dũng khí nói rõ chân tướng, cô chỉ có thể lừa gạt chính mình.

Tâm trạng lơ lửng ở trong cửa hàng, may mắn A Mai có lớp học buổi tối nên nguyện ý ban ngày ở cửa hàng giúp cô, vì thế cô không cần cả ngày phải ở trong cửa hàng.

Lúc trước nhìn những hàng thủ công, những con gấu bông dễ thương, tinh xảo đẹp mắt, tất cả đều khiến cô quên hết ưu phiền, nhưng bây giờ cô rất mong tan làm để trở về nhà.

Điện thoại của cô vang lên, là số lạ, cô nhanh nhận điện thoại “Alô”.

“Giai Giai, mẹ đây”.

Triệu Giai Giai ngẩn người hồi lâu mới nhận ra giọng nói dịu dàng kia là mẹ của Trầm Vũ Phong. “Mẹ ak”. Cô lễ phép gọi.

Từ sau khi lấy Trầm Vũ Phong, cô và bà cũng chỉ gặp nhau có hai lần, cả hai lần đều ở tình huống bắt buộc khi tới Trầm gia ăn cơm.

“Gần đây con và Vũ Phong có chuyện gì không ? Đã lâu không thấy Vũ Phong, cũng không biết tên tiểu tử này bận việc gì nữa?”. Bà Trầm than phiền.

Cô cũng đã một tuần không thấy Trầm Vũ Phong, ngay cả ngày nghỉ cũng không thấy bóng dáng anh. “Mẹ, bọn con vẫn tốt, công ty Vũ Phong bề bộn nhiều việc quá”.

“Giai Giai, buổi tối con rảnh không ? Cùng ta ăn bữa cơm, con cũng biết đấy, ba con công việc cũng bận rộn nhiều, khiến ta cảm thấy rất nhàm chán”.

Triệu Giai Giai hiểu được, bà muốn biết cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của Trầm Vũ Phong từ miệng cô, có điều căn bản cô không giống bà, nhưng cô cũng muốn từ miệng bà biết được thêm về quá khứ của Trầm Vũ Phong.

Cô vì một người đàn ông mà biến thành người đàn bà ngu ngốc, nhưng dù sao từ trước tới giờ cô cũng không quá thông minh.

“Con rảnh”. Vì thế cô và bà Trầm đã hẹn gặp nhau ở một nhà hàng Trung Quốc.

Triệu Giai Giai vẫn không cho rằng có gì đặc biệt, từ đầu tóc dài thẳng đến thắt lưng cho đến phong cách ăn mặc đơn giản yêu thích của cô, áo sơ mi trắng và quần jeans cạp trễ.

Bà Trầm vẫn duy trì đúng phong cách phụ nữ hơn năm mươi tuổi, vẫn sang trọng tao nhã toát lên phong thái phu nhân, cả người âu phục hàng hiệu cộng với chuỗi vòng cổ trân châu đủ để cho những kẻ bắt cóc mơ ước trăm vạn giá trị.

“Cửa hàng gà cay này thức ăn ngon lắm, con nhất định phải nếm thử”. Bà Trầm thân thiết tiếp đón.

“Mẹ, chỉ có hai người chúng ta, đừng gọi nhiều đồ ăn vậy, ăn không hết được”. Triệu Giai Giai rất muốn coi bà chính là mẹ đẻ mình, nhưng tiếc là vẫn thấy họ có khoảng cách.

“Cũng phải, vừa nãy ta có gọi Vũ Phong nhưng nó nói nó không rảnh”. Bà Trầm thở dài kín đáo.

Bởi vì bà Trầm quen biết ông chủ nhà hàng này nên cho dù họ chỉ đi có hai người, nhà hàng vẫn lịch sự sắp xếp căn phòng này, bởi vậy lúc nói chuyện cũng tránh được không có ai dòm ngó.

Sau đó, bà Trầm gọi hết đồ ăn, sau khi phục vụ đi ra ngoài, bà Trầm mới nói, “Giai Giai, Vũ Phong đối với con thế nào?”.

“Tốt lắm ak”. Triệu Giai Giai ngoài mặt cười nói.

“Đã làm khó dễ con rồi, đều vì ba các con mới để các con không yêu đương đã kết hôn”.

Triệu Giai Giai biết lúc trước Phong Cường rất coi trọng đất của Đông Hưng, bởi vậy Trầm Vũ Phong mới đồng ý kết hôn với cô, nhưng có cái cô vẫn không rõ, con người Trầm Vũ Phong như vậy sao lại có thể ngoan ngoãn nghe lời?

“Mẹ, đừng khó xử, bọn con hai bên đều có lợi cả! Nhưng vì sao Vũ Phong lại đồng ý chuyện kết hôn này?”. Triệu Giai Giai không tin tài ăn nói của mình, sau một lần gặp mặt đã có khả năng thuyết phục Trầm Vũ Phong.

“Đều là do ta ích kỉ!”. Trong mắt bà Trầm ánh lên vẻ bi thương dịu dàng. “Ta quá yêu ba Vũ Phong, cho nên Vũ Phong mới làm theo ý ta, đồng ý hôn sự này, ta hy vọng ba nó có thể vui vẻ, sự nghiệp có thể nâng cao một bước, nhưng tại ta đã làm khổ Vũ Phong, ta thật sự hy vọng Vũ Phong có thể tìm được hạnh phúc”.

” …. “. Triệu Giai Giai lẳng lặng nghe.

“Lúc trước ta rất yêu ba con, ba con chỉ là thanh niên nghèo, nhưng ta vẫn cung cấp ông ấy mọi thứ vô điều kiện, cũng lấy tập đoàn Phong Cường làm hậu thuẫn cho ông ấy, cuối cùng ta được gả cho ông ấy nhưng người ông ấy yêu lại chính là bạn thanh mai trúc mã, cũng chính là vợ hai mà mọi người đều biết đến”.

Chuyện này Giai Giai cũng nghe chị cả nói qua, đây là bí mật công khai trong giới doanh nghiệp, tổng giám đốc Trầm có vợ cả, vợ hai, vợ cả chính là mẹ Trầm Vũ Phong, còn vợ hai chính là mẹ Trầm Vũ Kì, mà tổng giám đốc Trầm trong lòng chỉ yêu vợ hai, cuộc sống hàng ngày chủ yếu đều ở bên vợ hai.

Chính là cô vẫn nghĩ rằng, đây dù sao cũng chỉ là tin đồn, chuyện đồn đại tin được cũng phải giảm hơn nửa chuyện thực, cho nên cô chưa từng khám phá đúng sai chuyện riêng tư này, càng không bao giờ hỏi đến Trầm Vũ Phong. “Mẹ, chuyện tình cảm, vốn rất khó lý giải”. Cô chỉ có thể an ủi khuyên nhủ như vậy.

“Ta chỉ thấy trong lòng luẩn quẩn ! Biết rõ ông ấy không thương ta, ta cũng sớm hạ quyết tâm, lựa chọn ly thân với ông ấy, nhưng ta vẫn luôn luyến tiếc không muốn nhìn tiền đồ ông ấy bị chôn vùi như vậy, không có nhà mẹ đẻ ta trợ giúp, ông ấy căn bản không thể ngồi yên trên ngai vàng tổng giám đốc tập đoàn Phong Cường”. Bà Trầm nói chuyện cũ, trong lòng chua xót, nhưng không có bất kì oán hận lớn.

Triệu Giai Giai nhớ tới Ngụy Thế Kiệt, may mắn cô quyết định nhanh chóng lấy Trầm Vũ Phong, vì vậy mới để bản thân mình không có đường lui, bằng không bây giờ cô nhất định mềm lòng bởi những lời nói ngon ngọt của Ngụy Thế Kiết, kết cục rất giống hoàn cảnh của bà. “Mẹ, tình yêu vốn làm con người ta trở nên ngu ngốc, nhất là phụ nữ, ai cũng đặt tình yêu nặng hơn tiền tài danh vọng”.

Nghe được Giai Giai nói như vậy, hai mắt bà Trầm sáng lên, giờ đã gặp được cảm giác tri âm, không như chị em bạn tốt của bà chỉ biết mắng bà ngốc, căn bản không có người thấu hiểu tâm tư bà.

“Phải ! Phụ nữ mà ! Yêu một người đàn ông sẽ yêu cả đời ! Là tính ích kỉ của ta, ta vì lấy lòng ba con, mới bảo Vũ Phong đồng ý hôn sự này”.

“Nhìn không ra con người Vũ Phong thật hiếu thuận”. Triệu Giai Giai cười cười.

“Nó là đứa trẻ tốt, mẹ con ta xem như sống nương tựa vào nhau, nó biết nỗi khổ của ta cho nên từ nhỏ đặc biệt cổ gắng, nó vẫn hy vọng để ba nó nhìn nó bằng cặp mắt khác xưa, càng không muốn thất bại trước anh nó”.

Cô chưa bao giờ hiểu Trầm Vũ Phong, hóa ra anh lớn lên trong gia đình không toàn vẹn như vậy, khó trách tình cảm của anh luôn có cái nhìn đầy sai lệch.

Cô tương đối hạnh phúc, có ba mẹ yêu thương nhau, khiến cô cũng hiểu được tình cảm chung thủy và thành tâm là thế nào, bất đồng trong hoàn cảnh trưởng thành đã tạo nên bất đồng trong tình cảm của họ.

“Mẹ, Vũ Phong lúc này vẫn sống theo kỳ vọng của mẹ, anh bây giờ rất thành công nha ! Mỗi ngày anh đều bận rộn, đến con mấy ngày nay cũng không thấy được bóng dáng anh”. Cô không phải oán giận nhưng lời nói cứ vậy mà xuất ra.

“Giai Giai, ta không biết nên nói như thế nào, rõ ràng hôn nhân của ta không hạnh phúc, ta cũng không nên khiến Vũ Phong giống ta như vậy”. Bà Trầm vươn tay cầm bàn tay trái của Giai Giai. « Nếu hôn nhân của con và Vũ Phong là đau khổ, hai con cứ nói ly hôn, ta sẽ toàn lực hỗ trợ».

Cuối cùng Triệu Giai Giai cũng hiểu được mục đích hôm nay bà tìm cô ăn cơm.

Bà Trầm cố gắng bù đắp tổn thất bà đã gây ra, xem có thể làm Trầm Vũ Phong thoát ly khỏi lợi ích hôn nhân này, một lần nữa được tự do, sau đó đi tìm hạnh phúc của anh.

“Mẹ, mẹ muốn ly hôn không?”. Triệu Giai Giai thiệt tình hỏi.

“Chắc có! Chẳng qua ta không đủ dũng khí, dù sao cũng không phải người bình thường, sau lưng ta phải mang theo rất nhiều ánh mắt bàn tán mọi người, huống hồ tuổi ta đã già, muốn thì cách đây hai mươi năm trước đã phải làm rồi”.  Bà Trầm không đủ dũng khí ly hôn, cho nên mới đem hy vọng ký thác lên người Trầm Vũ Phong, để xem con trai của bà có dũng khí này không.

“Mẹ, vậy những lời này mẹ đã nói với Vũ Phong chưa ?”. Triệu Giai Giai thử hỏi lần nữa.

“Mấy ngày hôm trước ta đã đề cập qua với nó, nó chưa nói gì, chỉ nói nó sẽ suy nghĩ cẩn thận”.

Đây là những gì anh muốn nói rõ ràng sau khi quyết định sao ? Cho nên mấy ngày nay, anh mới không quan tâm đến cô ? “Mẹ, hôm nay con rất vui cùng ăn cơm với mẹ, con cũng sẽ suy nghĩ cẩn thận”.

“Bên ngoài mọi người nói Vũ Phong kẻ trăng hoa có tiếng, kỳ thực nó thấy ba nó và ta như vậy, trong lòng không có cảm giác an toàn, cho nên mới trải qua hết mối quan hệ này đến mối quan hệ khác, thằng bé thật đáng thương, ta thật sự hy vọng nó có thể sống với người con gái nó yêu nhất”. Bà Trầm nói tình cảm.

Triệu Giai Giai trong lòng quặn đau, nếu bà Trầm yêu thương Trầm Vũ Phong như vậy, sao lúc trước còn khổ sở ép Trầm Vũ Phong chấp nhận hiệp ước hôn nhân này ?

Sau tất cả, đến hôm nay lại muốn ép cô phải rời bỏ Trầm Vũ Phong sao ? “Mẹ, vậy mẹ hy vọng con phải làm gì ? Ly hôn với Vũ Phong sao ?”.

“Nếu hai đứa yêu nhau, ta đương nhiên không bảo con phải ly hôn với Vũ Phong, nếu con và Vũ Phong chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, ta nghĩ không cần duy trì cái thanh danh ấy nữa”. Bà Trầm vẫn nói làm người ta thật cảm động, hoàn toàn nghe không thấy điều gì xấu trên khuôn mặt bà.

“Nhưng Đông Hưng của con vẫn cần viện trợ Phong Cường, con không thể ly hôn với Vũ Phong trong thời gian này”. Triệu Giai Giai không quên lời ba cô đã nói, tài chính đã có chỗ hổng.

“Ta nghĩ đã thông rồi, lúc trước ta không nên vì lấy lòng ba Vũ Phong mà bắt buộc Vũ Phong miễn cưỡng cuộc hôn nhân này, đến cả một câu oán giận Vũ Phong cũng không có nói, ta là mẹ nhìn thật sự rất đau lòng”. Bà Trầm tiếp tục than thở.

” ….. “. Triệu Giai Giai lặng lẽ rút khỏi bàn tay bà, trong lòng nặng trịch không biết nên nói cái gì, có lẽ kinh nghiệm sống của cô vẫn chưa đủ, những lúc tình hình thế này vẫn không biết ứng phó thế nào.

“Nếu con và Vũ Phong ly hôn, ta cam đoan nhất định sẽ theo thỏa thuận trước khi kết hôn, Phong Cường và Đông Hưng tiếp tục hợp tác, cho đến khi hoàn thành dự án phát triển này, ta cũng sẽ cung cấp cho con nhiều bảo trợ khác”. Bà Trầm rút tay khỏi mặt bàn, bên môi hé ra ý cười chua sót.

“Con hiểu, mẹ là bù đắp tổn thương cho Vũ Phong”. Còn tổn thương của cô, có ai bù đắp đây ? Triệu Giai Giai không thể suy nghĩ sâu xa hơn, cuối cùng cô phải quyết định thế nào ?

” Sau khi nó kết hôn liền chuyển ra ngoài, ta trước giờ vẫn không rõ, cho đến gần đây mới phát hiện con trai duy nhất đã cách mình rất xa, đã hai tháng ta không nhìn thấy nó, nó không phải rất hận ta chứ ? Cho nên cố ý muốn trốn tránh ra ? Ta cũng không phải cô ý gây đau khổ cho nó”. Trong lời nói của bà có chút lộn xộn, nước mắt cũng theo khóe mắt chảy xuống.

Triệu Giai Giai đưa giấy ăn cho bà, bữa cơm này có ý nghĩa lớn nhất chính là bà Trầm đã thể hiện rõ trái tim người làm mẹ, muốn tìm lại những cái đã mất cho con, muốn con thoát khỏi cuộc hiệp ước hôn nhân này, hơn nữa còn muốn nhận được sự tha thứ của con.

Còn cô thì sao ?

Cô xứng đáng để trái tim mình vĩnh viễn chìm đắm không thể thoát khỏi mười tám tầng địa ngục sao ?

(cont)

Để lại phản hồi

6 phản hồi

  1. Diepvohan14

     /  Tháng Tư 4, 2011

    Thanks. Dạo nàynàng post truyện đều ghê.

    Phản hồi
  2. tiểu lạc

     /  Tháng Tư 4, 2011

    doi lau lam moi duoc 1chap, hajzzzzzzzzz. thanks

    Phản hồi
  3. Myosotis

     /  Tháng Tư 4, 2011

    Thanks!

    Phản hồi
  4. thangsauxanh

     /  Tháng Chín 4, 2011

    thank you!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: