Người bên gối xa lạ – Chương 8.2


Chương 8 (tiếp)

———————————–

Đã liên tiếp một tuần, công việc làm không ngừng nghỉ đến hơn mười sáu tiếng một ngày, ngay trong rạng sáng đêm nay, khi đồng hồ điểm mười hai giờ, Trầm Vũ Phong đã đạp cửa vào nhà.

Vì bắt tay thúc đẩy công việc vượt mức tiến độ hoàn thành, vì mười ngày nghỉ kế tiếp sắp tới, Trầm Vũ Phong như có sức mạnh mãnh thú, tốc lực hoàn thành cho kịp.

Mỗi ngày anh đi làm về, đều đến trước cửa phòng cô, nhìn cánh cửa hé ra ánh đèn sáng, anh cố nhịn tất cả suy nghĩ nhớ mong không đến gặp cô.

Gần đây, do sợ quấy rầy giấc ngủ của cô, lý do thứ hai là sợ nếu thấy cô, anh nhất định không kiềm chế được muốn cùng cô mây mưa triền miên không ngừng.

Huống hồ, nếu cô còn chưa ngủ, nghe thấy âm thanh anh về nhà, đã ra ngoài mở cửa, cho nên anh kết luận cô đang ngủ, nghĩ vậy mới không đánh thức cô.

Nhưng đêm nay khác hoàn toàn !

Anh đi vào cửa phòng cô, kế bên bóng tối dày đặc, anh chuyển động nắm tay, cửa phòng mở ra, trong phòng tối như mực không có bóng dáng cô.

“Giai Giai”. Anh gọi nhỏ một tiếng.

Không gian yên tĩnh, không ai trả lời anh, anh cảm thấy bất an, tim nặng trịch như bị ai bóp mạnh, anh vội vàng trở lại phòng mình.

Tuy rằng không gian vẫn tối đen, nhưng từ ánh trăng bên ngoài cửa sổ, anh vẫn thấy rõ bóng người nằm cuộn mình trong bóng tối trên chiếc giường của anh kia, lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Anh mở đèn giường bên cạnh, rón rén đi đến cạnh giường, anh mỉm cười, cô nhất định có linh cảm đêm nay anh muốn tìm cô, liền tự động xuất hiện trên giường anh.

Anh ngồi bên mép giường, lẳng lặng nhìn dung nhan cô lúc ngủ, cô thật ngọt ngào, tình yêu không thể nói đạo lý gì, vì vậy mà cô đã đóng cửa trái tim mình rất lâu không cho anh chạm vào.

Anh khẽ vuốt ve trán cô, cô dường như cảm thấy cái đụng chạm nhẹ nhàng của anh mà mấp máy mí mắt rồi dần mở ra.

“Hi, tiểu mỹ nhân của anh, sao em lại ngủ ở đây ?”.

Giọng nói anh mềm mại, một chút cũng không thấy dáng điệu muốn xa lánh của anh.

“Hi, đại soái ca của em, em đang đợi anh về”. Cô híp nửa mắt nói.

Anh nghiêng đầu, hít ngửi quanh cổ cô tựa như chó con. “Em thật thơm, đã tắm rồi ah ?”.

Cô vẫn lười biếng nằm trên giường. “Có, vừa tắm qua”.

“Vậy em đợi anh, anh cũng đi tắm rửa, anh cũng muốn thơm ngào ngạt giống em”.

“Dạ”. Cô cười lên tiếng, sau đó nhìn anh xoay người đi vào phòng tắm.

Cô đã phải cam đảm lắm mới có thể nằm ở đây, rõ ràng cô đã nghe tiếng bước chân anh vào phòng, nhưng chỉ có thể kiềm lại hoảng hốt, nhắm mắt giả bộ ngủ.

Cô rất sợ anh lên tiếng đuổi cô xuống giường, may mắn là không, trong lời nói của anh vẫn dịu dàng như vậy, khi anh mỉm cười vẫn làm điên đảo trái tim cô.

Bất luận anh yêu hay không yêu cô, ít nhất anh chưa bao giờ bạc đãi cô, thậm chí anh còn tận tình chăm sóc cô.

Ngược lại cô đã không hết lòng tuân thủ hứa hẹn trước khi kết hôn, dám làm náo loạn chuyện anh và bạn gái ở bên ngoài, chạy về nhà mẹ đẻ nhiều ngày, anh chẳng những không trách cứ cô mà còn thanh toán những khoản nợ từ những lỗ hổng tài chính của tập đoàn xây dựng Đông Hưng.

Trải qua buổi nói chuyện với bà Trầm, cô hiểu được nguyên nhân anh không tin tưởng tình yêu là do hoàn cảnh trưởng thành gây nên tổn thương đó.

Cô đau lòng cho anh, cho dù mấy ngày nay anh đối với cô hờ hững, nhưng cô cũng không dám trách cứ anh, từ đầu đến cuối đều là cô lợi dụng anh.

Lợi dụng anh để quên Ngụy Thế Kiệt, lợi dụng anh để bắt đầu cuộc sống mới cho bản thân, càng lợi dụng anh để nắm giữ vốn tài chính khổng lồ.

Cô càng nghĩ, càng thấy thực tế anh không nhận được gì từ cuộc hôn nhân này cả ! Ngược lại còn phải khốn khổ giữ gìn cuộc hôn nhân này.

Cô nên để anh tự do, cũng như lời nói của mẹ anh, anh đã đủ đáng thương rồi, anh nên đi tìm kiếm hạnh phúc của chính mình.

Anh hiểu rõ không? Khi nào anh muốn ly hôn với cô ? Cô không nên làm anh phải khó xử, có lẽ cô nên chủ động đề nghị mới đúng.

Cô đã đánh mất trái tim mình, giờ chính cô phải tìm trái tim mình trở về, đây sẽ là lần cuối cùng ngủ trên giường anh, cô phải trân trọng cơ hội quý giá này.

Lúc này, cô nằm trên giường, nhìn anh cả người lấm tấm giọt nước, nửa người dưới anh chỉ quấn khăn tắm, da thịt sôi sục phía trên làm cô không kiềm chế được ngồi dậy trên giường.

Anh ngồi xuống bên cạnh cô, hai người ngưng nhìn, như một vực sâu, thật sâu, cứ thế đi vào.

“Giai Giai, anh rất nhớ em ….”. Anh dừng lại hôn bên gáy cô, lời nói nỉ non dừng lại bên tai cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ngẩng lên, cảm thụ niềm vui anh mang đến cho cô. “Em cũng rất nhớ anh …”. Nghĩ đến lòng của cô rất đau, rất đau.

Anh hôn lên môi cô, đã nhiều ngày không gặp, anh mang toàn bộ nhớ nhung đặt hết lên nụ hôn nồng nhiệt lúc này khiến cô cũng nhiệt tình đáp lại anh.

Đêm nay rất đẹp, rất lãng mạn.

Anh ở trên thân thể cô làm ma pháp, cô ở dưới người anh châm yêu thuật, cơ thể hai người rất hòa hợp.

Đêm nay, là đêm dịu dàng, đầy hấp dẫn.

*

Sáng sớm Trầm Vũ Phong tỉnh lại, mới phát hiện người bên cạnh đã không ở trên giường.

Tuần qua anh thật sự rất mệt mỏi, tối hôm qua thả lỏng tâm tình, hơn nữa cùng cô hoan ái hai lần, khiến anh dường như nhắm mắt lại liền tiến vào trong giấc thủ thâm trầm.

Anh gãi mái tóc rối bù của mình, tìm quần áo mặc vào.

Sau đó ra khỏi phòng, đi vào phòng khách. Ánh mắt khẽ lướt qua, phòng trống không, cô không phải về rút về phòng mình để ngủ chứ ?

Cuối cùng tầm mắt anh dừng lại trên bàn ăn, bị thu hút vào trang giấy khổ A4.

Đây là bản thỏa thuận ly hôn, trong đó bên lập bản nữ đã kí tên lên : Triệu Giai Giai.

Anh nhìn kĩ tờ giấy, sắc mặt trở nên dữ tợn vô cùng, đây là sao ?

Tối hôm qua không phải rất hoàn hảo sao? Một lần cô chủ động dịu dàng làm anh nghĩ cô đã yêu anh, cô đã quên nỗi đau mà Ngụy Thế Kiệt đã gây cho mình !

Đây rốt cuộc là vì sao ?

“Triệu ~ Giai ~ Giai”. Anh giận dữ hét lớn.

Đồng thời, cửa lớn mở ra, đứng ngoài cửa Triệu Giai Giai nghe thấy tiếng anh quát, toàn bộ da đầu run lên.

Anh thấy thân ảnh cô đứng ở ngoài cửa, đưa tay ném đơn ly hôn lên bàn, sau đi lên phía trước, nhanh nắm chặt cổ tay cô, “Anh nghĩ em lại bỏ nhà ra ngoài !”. Anh vừa sợ lại không biết phải làm sao.

“Em chỉ ra ngoài mua bữa sáng”. Cô giơ túi trên tay lên.

Hôm nay là cuối tuần, cô không chắc chắn anh có thể tăng ca hay không, nhưng vẫn nên nói chuyện cho rõ ràng, cho dù cô không nói một lời mà rời đi, anh vẫn có cách tìm được cô.

Vì thế cô sớm rời giường trước anh, cố làm dịu đi cảm xúc chính mình, còn đơn ly hôn kia cô không kịp cất đi, bởi vì cô vội vàng đi xuống lầu tiếp khách.

“Vậy em có thể nói cho anh biết, thỏa thuận ly hôn trên bàn kia là thế nào ? “. Anh hoàn toàn không rõ ràng mọi chuyện.

“Trầm Vũ Phong, anh nói chuyện nhất định phải lớn tiếng vậy sao? Khó trách Giai Giai ầm ĩ muốn ly hôn với anh”. Mở miệng nói là Triệu Phương Phương, cũng là khách mà Triệu Giai Giai vội vàng đi xuống lầu tiếp.

Trầm Vũ Phong lúc này mới phát hiện người ở sau lưng Triệu Giai Giai. “Cô….”.

“Chị cả, tí nữa nói sau”. Triệu Giai Giai kéo tay chị cả vào nhà, sau đó đóng cửa.

Trầm Vũ Phong đi đến sofa ngồi xuống, không biết chị em Triệu gia đến rốt cuộc muốn làm cái gì ?

Triệu Giai Giai đặt bữa sáng lên bàn, đưa một phần cho Trầm Vũ Phong, một phần cho chị, sau đó mới ngồi lên ghế sofa cạnh chị, đối diện với Trầm Vũ Phong.

“Giai Giai, em có thể nói sao đây ?”. Trầm Vũ Phong cố gắng kìm hãm lửa giận, anh nhìn bữa sáng không có cảm giác ngon miệng.

“Để tôi nói”. Triệu Phương Phương mở nắp cốc trà sữa, dùng lực hút một hơi mạnh.

Trầm Vũ Phong thong dong cắn miếng bánh sandwich, cố ý không đếm xỉa đến Triệu Giai Giai, sau đó anh chờ, chờ Triệu Phương Phương nói.

Uống một ngụm lớn trà sữa, Triệu Phương Phương ngẩng cao đầu nói : “Đêm qua, khoảng tầm mười giờ đêm, Giai Giai gọi điện thoại cho tôi, nói mẹ của anh tìm nó ăn cơm nói chuyện”.

Trầm Vũ Phong nhíu mày, “Tôi biết, mẹ tôi có hỏi qua tôi, nhưng lúc đó tôi không rảnh”.

“Anh biết mẹ anh hẹn Giai Giai ăn cơm ? Vậy anh có biết mẹ anh và Giai Giai đã nói chuyện gì không ?”.

Triệu Phương Phương rất bình tĩnh, đây là cô thay Giai Giai đến nói rõ nguyên nhân, bởi vì Giai Giai một khi đã dính vào chuyện này, chỉ biết trốn trách, căn bản không thể nói rõ ràng vấn đề này.

Đúng vậy, tính muốn làm rùa Triệu Giai Giai bây giờ chỉ có thể dùng biện pháp mạnh để bình thản cảm xúc chính mình.

“Không biết”. Trầm Vũ Phong lắc đầu.

” Anh đường đường là nam tử hán, cũng là tổng giám đốc tập đoàn tài chính Phong Cường, sao dám làm không dám nhận ?”. Triệu Phương nói thẳng, vì em gái, cô hoàn toàn không muốn quanh co lòng vòng.

“Phương Phương, cô có ý gì ? Có chuyện gì cô cứ việc nói thẳng”. Muốn anh gọi người so với anh còn nhỏ vài tuổi Triệu Phương Phương này một tiếng chị, anh làm không được, trừ khi thật cần thiết, nếu không anh đều trực tiếp gọi tên.

“Được, tôi nói thẳng !Mẹ anh rất thương anh, vì muốn bồi thường cho anh, cho nên bà ấy hy vọng Giai Giai có thể chấp nhận ly hôn với anh, để cho anh được tự do, cho anh có thể theo đuổi những người phụ nữ anh yêu thích”.

Nghe thế, lông mày Trầm Vũ Phong nhíu lại. “Mẹ tôi muốn tôi và Giai Giai ly hôn ?”.

“Đúng vậy, mẹ anh cho rằng bà ấy ép anh kết hôn với Giai Giai, khiến anh không vui vẻ, thậm chí hận bà ấy, cho nên bà ấy hy vọng có thể đù đắp những sai lầm bà ấy đã gây ra, cách tốt nhất là khôi phục tình trạng độc thân cho anh”. Triệu Phương Phương cẩn thận nhìn chằm chằm khuôn mặt Trầm Vũ Phong, muốn phỏng đoán rốt cuộc anh ta có biết chuyện này không.

Lúc này, sắc mặt Trầm Vũ Phong rất khó coi, lại không hiểu tức giận hay không. “Tôi không hề biết mẹ đã nói điều này với Giai Giai, huống hồ cho tới bây giờ tôi chưa nghĩ đến chuyện ly hôn với Giai Giai”.

“Thật không ? Anh không có ý đó, vậy sao cả một tuần đều không quan tâm đến Giai Giai chúng tôi”. Triệu Phương Phương rất nghi ngờ.

“Tôi bận rộn nhiều công việc !”. Anh đưa ra lý do.

“Một chút bận rộn công việc chỉ là cái cớ, anh muốn ly hôn thì cứ thoải mái nói ra, cần gì phải thông qua miệng mẹ anh, tôi gọi Giai Giai lên mạng tải giấy chứng nhận ly hôn, điền vào chỗ trống của tờ đơn ly hôn, tôi sẽ chịu trách nhiệm chứng nhận cho hai người”.

Triệu Giai Giai ăn miếng bánh sandwich, uống trà sữa, cô không dám nhìn Trầm Vũ Phong, vẫn kiên định mà cúi đầu.

Trầm Vũ Phong đại khái hiểu hết chân tướng, anh đứng lên, đi vào thư phòng, khi đi ra trên tay cầm một thứ, anh đi đến trước mặt Triệu Giai Giai, một chân nửa quỳ trước mặt cô. “Giai Giai, đây là vé máy bay đi Nhật Bản, anh không ngừng cố gắng làm việc, vì mười ngày nghỉ tới này sẽ đưa em ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật”. Anh đặt vé máy bay vào tay Triệu Giai Giai.

Triệu Giai Giai vừa thấy ngày xuất phát bay, giật mình nói. “Ngày mai bay?”.

“Phải, anh vốn tính hôm nay nói cho em, cho em một bất ngờ, không nghĩ mới sáng sớm nghênh đón anh là bản thỏa thuận ly hôn này!”. Anh bất đắc dĩ cười khổ, lúc nãy anh thiếu chút nữa bị dọa đến suy kiệt tim.

“Vậy mẹ anh đâu?”. Triệu Giai Giai khó hiểu, sự tình vì sao chuyển biến lớn như vậy?

“Anh không biết vì sao mẹ đột nhiên nói những lời đó với em, anh sẽ nói rõ ràng với mẹ, mà nếu anh muốn ly hôn với em, cần gì phải đưa em xuất ngoại đi chơi đây?”.

Triệu Phương Phương không xen vào, nhìn kỹ thời điểm có sự thay đổi bất ngờ này.

“Vậy cả tuần qua sao anh không thèm để ý đến em? Em tưởng anh muốn ly hôn”.

“Anh vội vàng hoàn thành công việc, như vậy mới có ngày nghỉ đưa em đi chơi! Mà không phải ngày nào anh cũng gọi điện cho em sao!”. Anh kiên nhẫn giải thích lần nữa.

Mỗi lần gọi điện cũng không quá một phút, như thể chỉ để ứng phó với cô, cô vẫn không nhịn được thầm oán thán trong lòng, “Cho dù anh có việc, tối nào anh cũng về nhà, vì sao không đến phòng em?”. Cô như là oán phụ oán giận trong chốn thâm cung.

“Anh nghĩ em đang ngủ! Cho nên không dám làm ầm ỹ đến em, nếu em chưa ngủ, biết anh về, vậy sao em không ra mở cửa?”. Anh dịu dàng hỏi.

“Em … em nghĩ anh không muốn thấy em”. Cô cũng bật cười.

“Đợi chút …”. Triệu Phương Phương đứng lên, liền đi đến giữa Triệu Giai Giai và Trầm Vũ Phong, Trầm Vũ Phong bất đắc dĩ đứng dậy.

“Cho nên ý của anh là chỉ là chuyện hiểu lầm ?”. Triệu Phương Phương quay sang hỏi Trầm Vũ Phong.

“Tôi nên nói trước kế hoạch của mình cho Triệu Giai Giai, như vậy cô ấy sẽ không suy nghĩ nhiều như vậy. Tôi vốn tưởng đem đến bất ngờ, cho nên mới giấu cô ấy”. Trầm Vũ Phong thật phiền lòng, không nghĩ ở giữa mẹ lại đến làm rối chuyện.

“Ý anh là, anh và Giai Giai tình cảm vẫn tốt đẹp ?”. Triệu Phương Phương vẻ mặt không tin.

“Đương nhiên, chúng tôi là vợ chồng, cô dựa vào cái gì cho rằng tôi và Giai Giai tình cảm không tốt !”. Trầm Vũ Phong nói đúng lý hợp tình.

Triệu Giai Giai hiểu ý chị cả, Trầm Vũ Phong đối với phụ nữ luôn phong lưu chuyện xấu, khắp nơi đều khiến cô không có cảm giác an toàn, huống hồ cô vẫn còn cảm giác bi thảm chuyện tình cảm quá khứ.

“Em … em không biết”. Triệu Giai Giai có vẻ bất lực.

“Vậy em có muốn ly hôn với anh ta không ?”. Triệu Phương sắm vai cố vấn bên cạnh.

“Em … em không biết”. Triệu Giai Giai vẫn rất mờ mịt.

” Đủ rồi “. Trầm Vũ Phong một tay kéo Triệu Giai Giai sang người anh. “Phương Phương, tôi kính cô là chị của Giai Giai, nhưng hy vọng cô không nên châm ngòi tình cảm vợ chồng chúng tôi, nếu không tôi sẽ mời cô ra khỏi nhà ngay”.

“Trầm Vũ Phong, anh thật buồn cười, không phải tiếng tăm bên ngoài của anh khiến Giai Giai luôn có cảm giác không an toàn sao? Nếu lúc trước không phải đất đai của Đông Hưng chúng tôi, lẽ nào anh quyết định lấy Giai Giai sao ? ». Triệu Phương Phương hừ lạnh. « Còn dám đổ lỗi lên đầu tôi !”.

“Ngược lại, Giai Giai cũng vì muốn chạy trốn Ngụy Thế Kiệt, cũng là coi trọng tập đoàn tài chính Phong Cường mới gả cho tôi !”. Trầm Vũ Phong giữ chặt tay Triệu Giai Giai, không cho cô lùi bước. “Nhưng trải qua mấy tháng ở chung, chúng tôi phát hiện rất phù hợp với nhau, cũng rất thích đối phương, cho dù lúc trước động cơ không tốt, vì sao chúng tôi không thể cùng nhau vui vẻ hạnh phúc ?”.

Triệu Phương Phương bị Trầm Vũ Phong nói thuyết phục, gật đầu đồng ý. “Nếu anh đối với Giai Giai nghiêm túc, tôi đương nhiên vui vẻ tác thành, nhưng nếu tôi phát hiện anh đối với Giai Giai chỉ là cảm giác nhất thời mới mẻ, tôi nhất định sẽ không bỏ qua cho anh”.

“Cô yên tâm, tôi sẽ không làm tổn thương Giai Giai”.

“Giai Giai, chị đi đây, em phải suy nghĩ cẩn thận, nếu em muốn ly hôn, chị vẫn sẽ làm chứng cho em”.  Triệu Phương Phương vỗ vai em gái, sau đó đi khỏi nhà Trầm Vũ Phong.

Triệu Giai Giai nhìn hai vé máy bay đến Nhật Bản, có niềm vui bất ngờ ngọt ngào.

“Giai Giai …”. Anh dừng lại ôm thắt lưng cô. “Anh không biết nên nói cam kết thế nào với em, nhưng mong em cho hai chúng ta một cơ hội”.

Cô khẽ gật đầu. “Nhưng mẹ anh … “.

“Anh sẽ nói với mẹ, nói em chính là người phụ nữ anh yêu nhất”. Anh hôn lên môi cô, một nụ hôn sâu lãng mạn, một nụ hôn làm cho cô không thể cự tuyệt.

Mà cô ! Rõ ràng tối hôm qua tâm tình cũng rất quyết liệt, hạ quyết tâm cùng anh một đêm cuối cùng, không nghĩ tới giờ cô vẫn mềm lòng, vừa thấy anh, mọi thứ cô kiên trì đều quên hết.

Sao cô có thể dễ dàng bị vài ba từ hai câu của anh thuyết phục ?

Cô nghĩ lần này cô không thể tự kiềm chế mà rơi vào tình yêu. “Anh đừng lừa dối em, trăm ngàn lần anh đừng lừa dối em …”. Cô chỉ có thể thì thầm vào tai anh nói những lời như vậy.

“Anh vĩnh viễn không lừa dối em”. Anh một mực đảm bảo. “Hãy tin anh ! “.

(Hết chương 8 )

Để lại phản hồi

16 phản hồi

  1. Theo kinh nghiệm hơn 2 tháng đọc ngôn tình của bạn Sa thì … còn hơn 2 chương nữa mới hết=(((((((( tức là vẫn sẽ có chuyện =((((((((((((

    Thanks KA :X:X:X

    Phản hồi
  2. Sam Anh

     /  Tháng Tư 5, 2011

    Chinh xac. Anh qua la dang yeu. Ieu chet i dc. Ieu ca chu nha nua. :* chu nha tung hang dem nha. Thanks

    Phản hồi
  3. Lee jim

     /  Tháng Tư 5, 2011

    Hay qua’ a

    Phản hồi
  4. minh

     /  Tháng Tư 5, 2011

    Thanks

    Phản hồi
  5. thanks……………

    Phản hồi
  6. ngọt ngào quá…giá mà…thì…

    Phản hồi
  7. PuHa

     /  Tháng Tư 6, 2011

    Truyện hay truyện hay, thế mà ko tung 8.1 với 8.2 cùng lúc >< tính ém hàng đêm đây :))

    Phản hồi
  8. Thanks.hay wa. Sap het ruj sao?;-(

    Phản hồi
  9. Bekun94

     /  Tháng Tư 7, 2011

    Tzuyen hay wa. Kug sap hjt uj naz. Tak gja post nkank tj naz m toan faj ngog lau oj la lau ak

    Phản hồi
  10. Myosotis

     /  Tháng Tư 7, 2011

    Tks ban nhieu!

    Phản hồi
  11. †º...Bơ...º†

     /  Tháng Sáu 2, 2011

    (^__________^). Anh Vu Phong dzj dzo yeu ma lam vjec toc do. Hj. Chuyen dy Nhat thjk that doa. Chj moj doc laj ne. Truyen co noj dung de thuong, tjnh yeu dep, sau sac, so sweet.

    Phản hồi
  12. thangsauxanh

     /  Tháng Chín 4, 2011

    thank you!

    Phản hồi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: