Người bên gối xa lạ – Chương 9.2


Ss Clairo, chuẩn bị nhận quà ebook bộ này của em >__<

Chương 9 (tiếp)

—————————

Trong bệnh viện hỗn tạp mùi của các loại thuốc, kích thích khứu giác mọi người.

Triệu Giai Giai đeo khẩu trang, muốn cách ly cái mùi khiến cô cảm thấy khó chịu này.

Trợ lý Uông sắp xếp cho Phương Mỹ Vân nằm ở phòng bệnh đặc biệt hạng nhất, để tránh người khác ra vào tùy tiện.

“Em tự vào là được rồi”. Cô nói với Trầm Vũ Phong.

“Anh ở bên ngoài chờ em, cẩn thận một chút”. Trầm Vũ Phong gật đầu với cô, ý bảo cô đi vào.

Triệu Giai Giai đứng trước cửa phòng bệnh, nghe tiếng mời, mới đẩy cửa bước vào.

Dựa người vào thành giường, Phương Mỹ Vân đang uống sữa, liếc mắt nhìn người đi vào là Triệu Giai Giai, đột nhiên bất động.

Còn trợ lý Uông đang ngồi ở ghế đọc báo, cũng lập tức đứng lên tiếp đón.

Hai ngày qua trợ lý Uông không những chăm sóc cho Phương Mỹ Vân mà con thu xếp mọi chuyện trong bệnh viện, điều này làm cho Trầm Vũ Phong và Triệu Giai Giai ít có cơ hội đối mặt với Phương Mỹ Vân.

Có lẽ Phương Mỹ Vân cũng không muốn chết, chỉ nghĩ muốn dọa Trầm Vũ Phong, cho nên anh mới có thể gọi điện thoại giúp đỡ thông suốt, càng may hơn là đưa đến bệnh viên kịp thời, mới không để bi kịch xảy ra.

Trải qua ba ngày tĩnh dưỡng, giờ phút này nằm trên giường bệnh sắc mặt Phương Mỹ Vân tuy hơi tái nhợt nhưng cử động đã tự nhiên hơn nhiều.

Phương Mỹ Vẫn vừa nhìn thấy Triệu Giai Giai, cũng không kinh ngạc nhiều bởi vì trợ lý Uông đã sớm thông báo cho cô.

“Phương tiểu thư, cơ thể tốt hơn chưa?”. Triệu Giai Giai đưa bó hoa hồng cho trợ lý Uông.

“Cảm ơn, không chết được”. Phương Mỹ Vân hạ cốc thủy tinh, thản nhiên nói.

Phương Mỹ Vân nghĩ dùng chiêu này nhất định có thể uy hiếp được Trầm Vũ Phong, không nghĩ tới chẳng những mặt mũi Trầm Vũ Phong không thấy đâu, ngược lại còn làm cho vợ anh đến đây.

“Tôi ra ngoài hút thuốc”. Trợ lý Uông đặt bó hoa vào trong bình, sau lấy cái cơ rời khỏi phòng bệnh.

Sau khi trợ lý Uông ra noài, cố ý không đóng cửa, để cuộc đối thoại bên trong, người ngoài cửa có thể nghe rõ.

“Phương tiểu thư, tôi thay Vũ Phong đến xin lỗi cô”. Triệu Giai Giai đi đến bên giường bệnh.

” Vì sao cô lại thay anh ta xin lỗi ? Cô ngớ ngẩn hay ngu ngốc vậy ? Vẫn cố ý đến trước mặt tôi diễu võ dương oai sao ?”. Phương Mỹ Vân một chút cũng không cảm tạ Triệu Giai Giai đã đến thăm bệnh.

“Bởi vì tôi là vợ anh ấy, bởi vì tôi yêu anh ấy, bởi vì anh ấy thực sự có lỗi với cô, cho nên tôi nguyện làm người phụ nữ ngu ngốc, đến nói lời xin lỗi với cô”.

Vẻ mặt Phương Mỹ Vân thoáng giật mình. “Cô điên rồi sao? Cô rõ rằng thấy tôi và Trầm Vũ Phong, anh ta …. Cô hẳn muốn ly hôn với Trầm Vũ Phong!”.

Triệu Giai Giai cười nhẹ, người ngoài không biết cô và Trầm Vũ Phong lúc đó chỉ là vì lợi ích gia đình mà kết hợp quan hệ, cô cũng không muốn làm sáng tỏ điều đó. “Chuyện tình cảm tuyệt đối không thể miễn cưỡng, Phương tiểu thư xinh đẹp như vậy lại rất có tài năng, mong cô hiểu, đừng làm chuyện điên rồ như vậy”.

Triệu Giai Giai trốn tránh vấn đề Phương Mỹ Vân, cô nhiều lần cũng tưởng ly hôn với Trầm Vũ Phong, nhưng tiếc là không cách nào từ bỏ được cuộc hôn nhân này.

“Bởi vì cô có ba giàu có, cho nên mới có thể được Trầm Vũ Phong yêu, so với tôi cô không hề tốt hơn, cô cái gì cũng không giỏi, chỉ là thiên kim tiểu thư phá sản, tôi không cần cô giảng dạy thứ đó!”. Phương Mỹ Vân gầm rú.

“Phương tiểu thư, tôi biết tôi không bằng cô, tôi cũng biết nếu không dựa vào quan hệ gia đình, Trầm Vũ Phong tuyệt đối không lấy tôi, nhưng bất luận thế nào, hiện giờ tôi là vợ Trầm Vũ Phong, mong cô quý trọng tính mạng của mình”. Triệu Giai Giai mặc Phương Mỹ Vân kêu gào, chậm rãi nói hết những lời muốn nói

“Cô là vợ Trầm Vũ Phong, cô có thể kiện tôi! Sao cô không làm?”.

“Phương tiểu thư, cô xinh đẹp tài năng như vậy, tương lai nhất định có thể tìm được người đàn ông thích hợp, mong cô phải quý trọng tính mạng của mình”. Đây là mục đích duy nhất của Triệu Giai Giai, không hy vọng Phương Mỹ Vân lại tìm đến cái chết lần nữa.

“Cô căn bản sợ tai nạn chết người, sợ tin tức của xã hội nói cô và Trầm Vũ Phong này nọ, cho nên mới giả vờ tốt bụng đến đây, cô đi đi ! Tôi không muốn nhìn thấy cô, cô dựa vào cái gì lấy vị trí kẻ chiến thắng đến trước mặt tôi nói này nói nọ ?”. Phương Mỹ Vân thuận tay cầm lấy cái cốc thủy tinh trên tủ ngắn, hướng người Triệu Giai Giai ném.

Khoảng cách Triệu Giai Giai quá gần Phương Mỹ Vân, cô ngay cả né cũng không kịp né, cốc thủy tinh trực tiếp phóng lên ngực cô, sau đó nháy mắt cốc rơi xuống, phát ra tiếng một « Choang » lớn vang khắp phòng.

Nghe thấy tiếng vang, Trầm Vũ Phong và trợ lý Uông lập tức chạy vào.

Triệu Giai Giai lấy tay giữ ngực, lực ném rất mạnh, khiến cô dường như đứng không nổi.

“Sao lại thế này”. Vẻ mặt Trầm Vũ Phong dữ tợn căm hận nhìn Phương Mỹ Vân, rồi nhìn vẻ mặt đau đớn của Triệu Giai Giai và đống thủy tinh vỡ trên sàn.

“Không có việc gì, em không cẩn thận làm rơi cốc”. Triệu Giai Giai nhanh nói.

“Triệu Giai Giai, cô không cần giả vờ làm người tốt, tôi sẽ không lấy đó mà cảm kích!”. Phương Mỹ Vân nhìn Triệu Giai Giai hừ lạnh một tiếng.

“Phương Mỹ Vân, cô đã làm cái gì?”. Trầm Vũ Phong hướng mắt thắng tắp về phía giường bệnh nhìn Phương Mỹ Vân.

Phương Mỹ Vân cũng không chút khách khí trừng mắt nhìn Trầm Vũ Phong. “Tôi ném cốc nước thủy tinh vào cô ta, sao? Anh luyến tiếc sao? Không làm vậy, anh rõ ràng chỉ đứng ngoài cửa, có thể đi vào nhìn tôi sao?”.

Cả đời này Trầm Vũ Phong lần đầu tiên xúc động động tay đánh phụ nữ, “Phương ~ Mỹ ~ Vân”.

Triệu Giai Giai chỉ có thể nhanh tay bắt lấy cánh tay anh. “Vũ Phong, em không sao, chúng ta đi thôi!”.

“Phương Mỹ Vân, có bản lĩnh cứ nhắm vào tôi, tôi tuyệt đối không can thiệp, nhìn cô muốn cắt cổ tay hay thắt cổ đều tùy cô, nếu có lần nữa, tôi tuyệt sẽ không làm người cứu cô”. Sắc mặt Trầm Vũ Phong tràn đầy ác cảm.

“Anh thật sự rất vô tình ?! Cho dù lúc trước chỉ là vui đùa, chẳng lẽ đối với tôi anh không có tình cảm gì sao ?”. Đây là lý do Phương Mỹ Vân không chịu phục, cô vẫn nghĩ Trầm Vũ Phong ít nhất cũng có tình cảm đối với cô.

“Tôi phải nói thật với cô, tôi không muốn lừa cô, tôi thật sự không có tình cảm gì với cô cả”. Trầm Vũ Phong nói lời tuyệt tình.

“Tổng giám đốc, nơi này để tôi xử lý là được rồi, anh đưa phu nhân về trước đi !”. Trợ lý Uông nhìn Phương Mỹ Vân vô cảm.

“Trợ lý Uông, xem cô ta muốn bao nhiêu tiền, bảo cô ta cứ viết ra, nơi này phiền anh”. Trầm Vũ Phong ngay cả nhìn cũng không thèm liếc mắt với Phương Mỹ Vân một cái, liền đưa Triệu Giai Giai rời đi.

“Đừng giận nữa”. Ra khỏi phòng bệnh, Triệu Giai Giai nhẹ giọng trấn an.

Trầm Vũ Phong vừa đau khổ vừa tội lỗi. “Giai Giai, anh xin lỗi”.

Triệu Giai Giai thản nhiên lắc đầu, cô đến đây một chuyến chính là hy vọng biểu đạt ý an ủi, không nghĩ lại phản tác dụng như thế.

Quả thực cô còn quá trẻ, không có kinh nghiệm cuộc sống, càng không biết làm như vậy ngược lại còn khiến lòng tự trọng của Phương Mỹ Vân bị tổn thương.

Cô có phải đã làm sai cái gì rồi không ?

*

Nhìn vào gương, trước ngực dần dần tạo vết bầm tím, Triệu Giai Giai cau mày, ở nơi riêng tư như vậy, cô chỉ có thể tự lấy thuốc bôi cho khỏi, thật sự không biết nên xử lý thế nào.

Có tiếng gõ cửa phòng, cô lập tức kéo vạt áo T-shirt xuống, để quần áo cho chỉnh tề, “Mời vào”. Sau đó ngồi lên ghế.

Người vào đương nhiên là Trầm Vũ Phong, anh ngồi xuống bên cạnh cô. “Kéo áo lên, để anh xem”.

“Làm gì ?”. Cô cảnh giác sờ cổ áo thẹn thùng.

“Chỗ bị thủy tinh ném vào đấy, hay là muốn anh động tay ?”. Ở phương diện nào đó, anh rất bá đạo.

Cô đành phải ngoan ngoãn vén áo lên cao, nhưng chỉ đến mép dưới ngực.

Anh nhìn vết bầm, mặt nhăn. “Em nằm xuống, anh giúp em bôi thuốc”.

“Dạ!”. Cô đành ngoan ngoãn nằm lên giường.

Anh lấy lọ thuốc trên bàn tranh điểm, sau đó quệt ngón tay dính thuốc mỡ, nhẹ nhàng xoa lên chỗ bị thủy tinh làm đau. “Đau không?”.

“Không đau”. Mới lạ, cô liều mình chịu đựng, không muốn anh lại tức giận.

Anh biết cô cố nhịn, cũng chỉ có thể cố gắng nhẹ nhàng nhất. “Em chắc chắn không ngủ với anh?”. Đây là chuyện lúc vừa nãy khi về nhà cô kiên trì nói với anh.

“Em nghĩ…”. Cô muốn nói lại thôi, trong lòng đang tính, phải mở miệng như thế nào.

“Nghĩ cái gì?”.

“Chuyện này, em đối với tình cảm của anh luôn khấp khởi phập phồng cảm giác không an toàn, cho nên em nghĩ …”.

“Cứ nói hết đi”. Anh cổ vũ.

“Anh đừng giục, như vậy em khó mà nói hết”.

“Anh sẽ không thừa dịp ăn đậu phụ đâu”. Anh nói đùa, để tâm tình của cô có thể thoải mái đôi chút.

Cô ngồi dậy, liếc nhìn anh một cái, mới nói. “Chúng ta bắt đầu lần nữa đi ! Quên đi tất cả quá khứ, coi như chúng ta chưa kết hôn, không có những phong ba thế này, anh theo đuổi em lần nữa đi !”. Cô tươi cười trong kiên định.

” Cho nên coi như chúng ta chỉ vừa quen nhau, anh phải nghĩ cách để theo đuổi em ?”. Anh nhíu mày, đối với đề nghị của cô rất hứng thú.

“Phải, chúng ta thiếu nhất chính là giai đoạn tìm hiểu, cho nên chúng ta bắt đầu lại, một lần nữa quen biết nhau, mặc kệ chúng ta có hay không thích hợp, đều có thể tạo cho nhau một công việc, đúng không ?”. Cô tìm kiếm sự đồng tình từ anh.

“Theo ý em, tức là tạm thời anh không thể ôm em ngủ ?”. Anh hỏi có chút uể oải.

“Ít nhất chờ anh theo đuổi được em, chứ nào có đôi tình nhân nào ngay từ đầu tìm hiểu đã cùng ôm nhau ngủ”.

Anh gật đầu. “Nếu anh lợi hại, một ngày nào đó có thể theo đuổi được em ?”.

Cô nở nụ cười.” Có lẽ ! Cùng lắm nếu anh không theo đuổi được, em sẽ tự nguyện gật đầu đồng ý”.

“Xem ra anh nhất định phải trải qua một quãng thời gian gian khổ ?”. Nhưng anh lại rất thích.

“Trong lòng em có một bóng tối, trong lòng anh cũng có một bóng tối, chúng ta sẽ làm ánh mặt trời cho đối phương, ấm áp sưởi ấm cho nhau, anh nghĩ có được không ?”. Đừng trách ý tưởng của cô rất lãng mạn, cô mới hai mươi hai tuổi, cô muốn tương lai chuyện tình yêu có nhiều kí ức để nhớ lại.

” Được”. Anh gật đầu đồng ý. “Nào Triệu tiểu thư, ngay mai muốn cùng anh hẹn hò không ? Nhưng anh chỉ còn có bảy ngày nghỉ thôi”.

Cô gật đầu: “Vậy mai anh định dẫn em đến chơi ở đâu ?”.

“Đã lâu không theo đuổi phụ nữ, không biết nhiều thủ đoạn này có mới lạ không ?”. Anh cố ý làm động tác xoa tay.

“A”. Cô nở nụ cười.

“Anh sẽ sắp xếp cho tốt, để em có một bất ngờ ngoài ý muốn”.

“Vũ Phong”. Tiếng cười của cô khiến ngực đau, làm cho cô nhớ đến người phụ nữ vì yêu mà tự sát kia. “Phương Mỹ Vân sẽ không sao chứ ?”.

“Sẽ không, em đừng nhắc đến cô ta, cũng giống như em, anh sẽ không nhắc đến Ngụy Thế Kiệt, hay có bất cứ khúc mắt gì với Ngụy Thế Kiệt ?”. Anh là theo ý cô nếu không anh ngàn lần không muốn, vạn lần không muốn để cô đi gặp Phương Mỹ Vân.

“Em hiểu rồi, là em không biết nên đã để anh gặp rắc rối”. Cô kỳ thực cũng hối hận chuyện đi gặp Phương Mỹ Vân.

“Giống như em đã nói, quá khứ đã qua cứ để nó qua đi, chúng ta đều phải học cách thích ứng”. Anh in lên trán cô nụ hôn chúc ngủ ngon, không có động tác thừa nào, anh muốn dùng cách để cô an tâm, cũng để hai người có một mối quan hệ tốt đẹp.

Ngày hôm sau, anh đưa vô đi vào—

“Oa~ Tây Môn đinh”. Cô vui mừng, khóe môi ý cười không ngừng lại.

Đi đến nơi của giới trẻ thế này, nháy mắt nah cảm thấy mình trẻ hơn mười tuổi.

Buổi sáng họ đi xem phim, buổi trưa đi vào nhà ăn dân gian, vừa ăn cơm, vừa nghe nhạc, buổi chiều anh đưa cô về nhà mẹ.

Bà Trầm vừa thấy con đến, cũng không hỏi nhiều, thấy vẻ mặt hạnh phúc của con, nhìn cô dâu tay trong tay ngọt ngào, bà chỉ biết con thực sự đã tìm được người phụ nữ mình yêu.

Buổi tối, Trầm Vũ Phong đưa Triệu Giai Giai đến thẳng núi Dương Minh ngắm cảnh đêm.

Bầu trời đầy sao, chiếu sáng vạn nhà, anh vì cô ưng thuận hứa hẹn, về sau gia đình số một, công việc số hai, anh không bao giờ vì công việc, vì danh lợi, mất ăn mất ngủ quên sự tồn tại của cô.

Cuối cùng, anh giống như ảo thuật gia làm ma thuật, lấy từ túi ra một chiếc nhẫn kim cương. “Giai Giai, lấy anh nhé!”.

Tuy hai người đã kết hôn, nhưng anh chưa bao giờ cầu hôn, như vậy nghi thức cầu hôn này, đối với hai người là vô cùng quan trọng.

Cô rất cảm động, nhưng vẫn lắc đầu. “Nào có đơn giản như vậy mà đồng ý với anh!”.

“Không sao, mỗi ngày anh sẽ cầu hôn, cầu đến khi em gật đầu mới thôi, nếu em không đồng ý, anh phải sẽ đăng 101 tờ tuyên ngôn tình yêu, để cho cả thế giới đều thấy”. Kỳ thực hương vị tình yêu rất đẹp, anh đã lâu không được tận hưởng tình cảm lưu luyến lãng mạn đến vậy.

“Không cần ~ làm vậy rất lãng phí tiền, anh chẳng phải cần lấy tiền để đầu tư vào cửa hàng Giai Giai của em sao”. Cô cũng có hoài bão, hy vọng cửa hàng Giai Giai có thể mở thêm càng nhiều chi nhánh.

“Chờ em đồng ý nhận lấy nhẫn kim cương này, anh lập tức lo liệu việc đầu tư cửa hàng của em”. Và chuyện đầu tiên anh phải làm, chính là khai trừ Giang Phẩm Hạo, nhưng anh không nên cũng không có khả năng làm như vậy, bởi vì anh yêu vợ mình nên không muốn cùng cậu ta trở mặt.

“Chờ khi em để anh làm cổ đông, lúc đó em sẽ nhận nhẫn kim cương của anh”.

Khó kìm lòng nổi, bầu không khí tuyệt đẹp như vậy, cô nhìn khuôn mặt của anh được ánh trăng chiếu sáng càng thêm tuấn tú, không kiềm chế được chủ động hôn lên môi anh.

Thật sự kháng cự anh không được, lại không thể lập tức đồng ý với anh, cô rất muốn nhận lấy nhẫn nhưng lại muốn làm ra vẻ.

Phụ nữ mà! Trái tim cô thật sự rất mâu thuẫn khó xử.

Nhưng cô vẫn quyết định, nên thử nghiệm anh một thời gian.

 

(Hết chương 9)

p.s: phù,  vừa làm xong, post luôn, mệt quá ~~~

 

Để lại bình luận

14 phản hồi

  1. Myosotis

     /  Tháng Tư 10, 2011

    Tks ban nhieu! Duoc doc lien 1 leo that la thich

    Trả lời
  2. Ồ giai đoạn này là giai đoạn ta xinh ta đẹp ai bảo yêu ta ta có quyền chảnh đây=))

    Trả lời
  3. thanks nhiều nha

    Trả lời
  4. Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    Quà của taaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
    Yêu em quá đi ^^
    *moa*

    Trả lời
  5. Sam Anh

     /  Tháng Tư 11, 2011

    Thank nang

    Trả lời
  6. Lee jim

     /  Tháng Tư 11, 2011

    Thanks s nhju lam nha

    Trả lời
  7. Pandanus255

     /  Tháng Tư 11, 2011

    Thanks. Đọc liền 9 chương thật là sung sướng

    Trả lời
  8. thanks…………

    Trả lời
  9. bibido

     /  Tháng Tư 11, 2011

    aiz, phải e á hả để cho vp đánh chít nhỏ mv kia đi đáng chết ghét nhất cái loại đó, nhỏ nì đi ra đường bị xe đâm chít ngay phải dzui hem te, aiz cho nhỏ đó xuyên qua cổ đại cũng được, goy` cái bị hành hạ tập 2 goy` hãy chết hẳn chứ chít 1 làn ít we’ à, he he he.

    Trả lời
  10. Huong

     /  Tháng Tư 18, 2011

    Doc chuong nay ngot ngao da mannnn…

    Trả lời
  11. thangsauxanh

     /  Tháng Chín 4, 2011

    thank you!

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: