Đáng tiếc không phải anh – Chương 41.2


Chương 41 (tiếp)

Tôi vốn nghĩ vì con chim nhỏ bé sẽ không thể bay qua được biển khơi mênh mông, không đủ can đảm để vượt qua biển khơi, nhưng sau này tôi mới phát hiện, không phải không thể bay qua được, mà có một điều biển khơi đó từ lâu đã không đợi cho qua …

————————————

Tiếng cười vui vẻ làm giảm bớt những ưu thương, cũng vì không khí trầm lặng trong phòng bệnh mà thổi vào đó một chút sức sống.

Lúc Trần Vũ Hoa bước vào cửa thấy ba người chúng tôi đoàn kết, ngây cả người, nhưng rất nhanh đã buông một đống thứ trong tay, nào là hoa quả, đồ uống còn có vài thực phẩm dinh dưỡng.

Tôi nhìn anh hối lỗi : “Trần Vũ Hoa, tối nay em ở lại với Anh tử, đã mất nhiều thời gian của anh rồi, anh có việc cứ đi trước đi”.

Anh ngại ngùng cười : “Anh không có việc gì cả”.

Trình Anh đẩy tôi, trợn trừng mắt, “Tớ nói sẽ không làm chuyện dại dột nữa, cậu còn gì không yên tâm đây”. Cô ấy chỉ vào chúng tôi, “Cậu, cậu, còn anh nữa, về hết đi”.

Tôi bật cười, “Tay cậu không thuận tiện, cần phải có người phục vụ. Cậu cho rằng tớ tình nguyện ở lại à, chẳng lẽ bạn bè chúng ta lại còn phải ngại ngùng thế”. Tôi ra vẻ nhẹ nhàng nói.

Trình Anh cũng cười theo, “Ý tốt của cậu tớ xin nhận, tớ còn sợ cậu hấp ta hấp tấp làm đau tớ cơ. Lại nói, có cô y tá chăm sóc tớ, cậu không cần bận tâm đâu”.

Liễu Như Yên đúng lúc nói leo, “Diệp Tử, ngày mai cậu còn phải đi làm, nha đầu này cứ giao cho tớ đi”.

Cô ấy đẩy tôi ra cửa, tôi xoay người hỏi cô : “Một mình cậu được không ?”. Tuy bây giờ tinh thần và diện mạo của Trình Anh đã khá hơn trước nhiều, nhưng tôi vẫn cảm thấy cần trông nom cô ấy. Dù sao không ai trong chúng tôi có đủ khả năng chấp nhận mất đi một lần nữa.

“Cậu coi thường tớ à”. Như Yên la nhỏ, tôi nhíu mày, chỉ vào cái biển nhỏ đầu giường cảnh cáo, “Không được ồn ào”.

Cô ấy ngại ngùng thè lưỡi, “Đi đi, đi đi”. Cô ấy đẩy tôi và Trần Vũ Hoa, hai tay chống nạnh như dáng điệu đàn bà chanh chua, “Anh giúp em đưa Diệp Tử an toàn về nhà. Nếu có xảy ra chuyện gì, em sẽ hỏi tội anh”.

Trần Vũ Hoa gật đầu đồng ý, mặt mũi có chút không vui.

Tôi nắm chặt tay Như Yên, giao phó : “Có chuyện gì gọi ngay cho tớ”. Cô ấy trịnh trọng gật đầu.

Vừa đi ra khỏi khu nội trú, đã có người gọi lại. Tôi nhìn theo tiếng nói, là Lâm Sâm.

“Quả nhiên là em”. Anh cười nói với tôi, ánh mắt dừng lại trên người Trần Vũ Hoa. “Vị này là ? Hình như chúng ta đã từng gặp ở đâu rồi ?”.

Trần Vũ Hoa định thần, buông mấy chữ, “Cuộc thi biện luận trong khuôn viên trường”.

Lâm Sâm vỗ đầu, “Phải, phải, xem bộ nhớ tôi đúng là”.

Tôi đứng bên cạnh không tiện nói, cuối cùng nhịn không được hỏi, “Sao anh lại ở đây ?”.

“Diệp Tử, dù em không quan tâm đến anh, cũng không cần biểu hiện rõ ràng như vậy chứ ?”. Tim anh như bị bóp nghẹt, bộ dáng đau khổ tột cùng, nhưng đáy mắt vẫn tràn đầy ý cười, tôi không chắc liệu có phải anh đang nói đùa hay không, nhưng vẫn như trước không hiểu tại sao.

Tôi ngẩng đầu về phía anh, trong mắt anh gợn sóng nhẹ, nhìn không ra tâm trạng biến hóa, cho đến khi nhìn anh khoác chiếc áo blouse trắng, tôi mới giật mình hiểu ra. “Hóa ra anh làm ở chỗ này”.

Vẻ mặt anh tựa hồ càng buồn bã, “Diệp Tử, anh học khoa Y năm năm, không phải em đã quên rồi chứ ? Vì thế anh đến đây thực tập, có thể được giữ lại hay không còn chưa biết”.

Tôi giờ mới biết anh đang đào tạo thành bác sĩ chính thức, hiện giờ mà có người quen cũng như vua. Tinh thần tôi run lên, “Lâm Sâm, em nhờ anh một chuyện, giường bệnh nội trú 320 là bạn của em, anh giúp đỡ chăm sóc cô ấy hộ em”.

Anh nháy mắt mấy cái, “Không thành vấn đề, nhưng em muốn báo đáp anh thế nào ?”.

Vì sao tôi cảm thấy Lâm Sâm có gì đó không giống như trước kia, chẳng lẽ chỉ là ảo giác của tôi sao ? Ngày trước, anh cẩn thận chặt chẽ, chu đáo tỉ mỉ, nhưng anh lúc này, mồm mép láu lỉnh, cười đùa cợt nhả, tuy như vậy càng dễ dàng tiếp xúc, cũng khiến người ta cảm thấy thú vị, nhưng tôi vẫn thấy khó chấp nhận sự thay đổi này của anh.

Tôi cẩn thận nhìn anh, bình thường anh ấy mặc lên người chiếc áo trắng trông khí chất rất nổi bật, đôi khi có vài y tá nhìn anh nhiều lần, có lẽ là ai cũng không thể cự tuyệt được nụ cười hoàn toàn mê hoặc sát người này.

Tôi thờ ơ lạnh nhạt, không biết anh ấy đã thông suốt chưa hay vẫn là người đập bình vỡ vẫn thành bình vỡ. [1]

Tôi tất nhiên sẽ không ngây thơ nghĩ rằng anh ấy thay đổi bởi vì tôi.

Lâm Sâm nhìn thật sâu vào tôi, ánh mắt hàm chứa nhiều tình cảm, nhưng cuối cùng anh chỉ cười nhạt, nếu như không phải tôi chú ý đến anh, thì biểu hiện đó rất khó phát hiện, “Cam đoan hoàn thánh nhiệm vụ thủ trưởng giao phó”. Mới trong nháy mắt, anh lại khôi phục bộ dạng lưu manh.

Rời khỏi bệnh viện, tôi không cần giả vờ bình thường, vẻ mặt suy sụp, “Trần Vũ Hoa, em không muốn về nhà”.

“Em muốn đi đâu ?”.

Tôi nghĩ, “Anh có thuốc lá không ?”.

“Cô gái tốt không nên hút thuốc”. Anh thẳng thừng từ chối.

Cổ hủ thật. “Thế anh có đi cùng em uống rượu không ?”.

Lần này đến phiên anh nghĩ rồi mới trả lời : “Có thể. Nhưng không được uống quá nhiều”.

Chúng tôi đến siêu thị mua một ít bia Thanh Đảo, ra ghế dài đầu đường ngồi, cùng nhau nâng cốc.

Tôi đối với thứ  ** chất lỏng màu vàng nổi bọt này cũng không có hảo cảm, nhưng bây giờ tôi thấy chua sót trong miệng, chỉ muốn một say giải đi nỗi ngàn sầu này.

“Trần Vũ Hoa, anh bảo chuyện tình yêu trong khuôn viên trường có phải đặc biệt buồn cười hay không?”. Sau khi uống một hơi xử lý hết hai lon bia, tôi đã bắt đầu nấc cụt, không kiêng nể gì hỏi.

“Diệp Tử, em uống say rồi”. Anh với tay đoạt lấy lon bia tôi đang cầm chặt, tôi lắc tay, tôi làm sao có thể dễ dàng say được.

“Trần Vũ Hoa, trên đời này không có cái gì gọi là mãi mãi, tình yêu sông cạn đá mòn sao?”. Tôi đoạt lấy lon bia cuối cùng trong ánh mắt chấn động của anh, bật nắp, uống cạn.

Mắt tôi say lờ đờ mông lung nhìn anh, nắm lấy cánh tay anh lay mạnh, “Anh nói đi, anh nói đi”.

Anh ấy im lặng một lúc, “Có, đương nhiên có”.

Tôi cười khanh khách không ngừng, có sao, thật sự có sao? Vì sao tôi lại không gặp được, bạn bè cạnh tôi cũng không gặp được?

Dạ dày thật là khó chịu, cứ như bị bỏng rát, tay tôi đặt trên bụng, bàn tay tuyệt vọng xóa, xóa hết, càng ngày càng nhiều, nhưng vẫn không cách nào ngăn được những giọt nước mắt.

“Trần Vũ Hoa, anh có thể cho em mượn bờ vai để em dựa vào một chút được không?”. Tôi thì thầm cầu xin. Tôi mệt mỏi quá rồi, tôi không có cách nào một thân một mình chống đỡ được, mặc dù trong lòng tôi biết rằng, chỉ qua tối nay, tôi lại trở về chính con người kiên cường của mình, nhưng bây giờ, để tôi phóng túng một chút, cho dù chỉ là vài phút ngắn ngủi.

Trần Vũ Hoa nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tôi, “Diệp Tử, anh vĩnh viễn là nơi ẩn náu an toàn của em”. Giọng nói của anh ấm áp, làm dịu đi những lo âu, giống như làn gió xuân thổi vào mặt vậy, dịu dàng rồi dần dần loại bỏ đi.

Do tác dụng của bia hơn nữa cả đêm qua ngủ không ngon nên cả ngày hôm nay mỏi mệt, càng khốn đốn càng không kham, cơ thể tôi thong thả trượt, vùi vào vòng tay anh, trong hoảng hốt nghe được giọng nói trầm thấp mạnh mẽ của anh, “Diệp Tử, anh yêu em. Mãi mãi tình yêu anh đều dành cho em. Em muốn, anh sẽ mang lại cho em tất cả. Anh sẽ mang lại cho em hạnh phúc, tin anh …”

Tiếng nói dần dần mơ hồ, cuối cùng chôn vùi bên tai…

Lúc tỉnh lại, đầu vẫn rất đau.

Nơi hoàn toàn xa lại, làm tôi lập tức khôi phục bản tính cảnh giác.

Nhớ lại trước lúc mê man, tôi đột nhiên mở to hai mắt.

Đầu tiên xem lại quần áo mặc trên người, hoàn hảo, còn nguyên vẹn. Ngay sau đó khinh thường chính mình vì có tư tưởng dơ bẩn. Trần Vũ Hoa không phải hạng tiểu nhân hèn hạ, sao tôi lại hoài nghi anh.

Nhảy xuống giường, khua chân vào gầm giường lấy đôi giày.

Đánh giá khung cảnh xung quanh, sạch sẽ, ngăn nắp, không hề tồn tại bệnh chung vốn có của những người đàn ông độc thân.

Đây có lẽ là phòng ngủ của anh, không to, trang trí đơn giản, tôi rất thích cao phong cách này.

Đi giày, tôi rón ra rón rén ra ngoài.

Bên ngoài im ắng, phòng khách tối đen như mực, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ góc phòng.

Tôi kiễng chân, nhẹ nhàng đẩy cửa ra. Trong phòng, chồng chất toàn là sách về máy tính, trên bàn máy tính xách tay làm việc liên tục, vừa rồi ánh sáng mờ ảo hóa ra từ nó.

Nơi này có lẽ là thư phòng, Trần Vũ Hoa sắp xếp tôi ở phòng ngủ, cho nên lúc này anh chỉ có thể ngủ trên ghế thư phòng. Bộ dạng ngủ của anh rất đẹp, nếu như là tôi, ước chừng sáng ngày hôm sau lúc tỉnh lại nhất định nằm ngay trên mặt đất. Tôi lấy chiếc áo khoác trên ghế, choàng lên vai anh.

Máy tính vẫn đang chạy, có một loạt ảnh dừng lại trước mặt tôi, sau đó lặp lại, bất luận là trừu tượng, ba chiều, trang phục cổ trang, hiện đại, giận dữ, cười ngây thơ, bàng hoàng hay thận trọng, vai chính chỉ có một người.

Tôi há to mồm lúc lâu không thể khép lại.

Những bức ảnh này chính tôi cũng chưa từng thấy qua, không biết anh ấy lấy từ chỗ nào.

Xem lại liên tiếp mấy lần, tôi phát hiện các ảnh bối cảnh đều ở đại học, chẳng qua anh dùng mấy thủ thuật của chuyên gia máy tính, vận dụng PS điều chỉnh và thay đổi, cho nên mới xuất hiện hình ảnh mới rực rỡ nhiều màu sắc.

Tôi mỉm cười, đồng thời cũng thấy cảm động vì thâm tình của anh.

Ngón tay vô thức chạm lên con chuột, hình ảnh biến mất, khôi phục trạng thái máy tính để bàn.

Một thư mục tên “Hướng Huy” đã thu hút tôi, tôi chần chừ, có nên hay không mở ra.

Cuối cùng tình cảm vẫn chiến thắng lý trí.

Trong thư mục chỉ có một tấm hình. Tôi hít sâu, cứ làm theo những mong muốn của trái tim.

Trong phút chuốc, cơ thể tôi run rẩy dữ dội, tôi chỉ cảm thấy toàn thân máu đọng lại một chỗ, tay chân lạnh buốt.

Trong tấm ảnh, Hướng Huy thân mật ôm một người con gái mặc chiếc áo cưới trắng tinh, khóe miệng mỉm cười, họ cùng tươi cười rất xứng đôi, rất hòa hợp. Ánh mắt Hướng Huy nhìn cô ấy rất dịu dàng, trước kia, chỉ có những lúc anh nhìn tôi mới biểu lộ được tình cảm, giờ phút này đây lại tái hiện. Nhưng là, khác nhau quá nhiều.

Tôi ngơ ngác ôm đầu gối ngồi ở bàn sách, đầu óc trở nên trống rỗng.

Tất cả chuyện xưa, kết cục đã sớm định đoạt, chúng tôi không thể nào thay đổi, điều duy nhất có thể làm, chính là chờ đợi, cho đến thời điểm cần thiết, sau khi toàn bộ nhân vật chính lên sân khấu, kết cục, mới từ từ hé mở, đó là “Ý trời”.

Nước mắt sớm đã chảy khô, lúc này tôi nhìn thấy ảnh người quen, ngoài trái tim vẫn còn đang đập, tôi không hề cảm giác ấm áp chút nào.

Có phải nỗi đau lên đến tột cùng, cũng đã chết lặng.

Thư mục lưu lại lúc mười hai giờ tối hôm qua.

Tôi bỗng nhiên hiểu vì sao hôm nay Trần Vũ Hoa gấp gáp như thế, anh ấy sợ tôi thấy được bức hình giống như vậy. Có lẽ anh ấy không muốn để tôi biết rõ về nó, nhưng tôi đã vô tình phát hiện ra bí mật này.

Ý trời là như thế, kết cục đã rõ ràng.

Tôi lặng lẽ đóng máy tính, mở cửa phòng, ra khỏi thư phòng, ra khỏi nơi ở của Trần Vũ Hoa.

Tôi không gọi taxi, chậm rãi đi bộ về nhà.

Con đường phía trước mờ mịt, làm thế nào đi đến tận cuối đường.

Đi đến khu nhà, tôi rốt cục giữ không vững, dựa vào thân cây mạnh mẽ thở gấp, mặc cho nước mắt dữ dội chảy xuống.

Trên đời này có rất nhiều cuộc gặp gỡ, nhưng có một loại, không bằng không gặp thì hợp.

Hướng Huy, đêm nay là lần cuối cùng em nghĩ đến anh. Qua đêm nay, em sẽ hoàn toàn quên anh, từ nay trời nam đất bắc, em sẽ coi anh như người xa lạ, anh sẽ không còn quấy nhiễu cuộc sống của em, cũng sẽ không còn xuất hiện trong những giấc mơ của em nữa.

Góc hành lang sáng sủa, dưới thân cây ngô đồng cao ngất, đã từng có rất nhiều kỷ niệm đẹp của chúng tôi. Cho đến sau cơn mưa to gió lạnh, gió thổi xơ xác lá, cảnh vật hoang vắng, những ký ức ban đầu chúng tôi cũng cùng nhau, cùng với cảnh vật, sẽ mãi không còn tồn tại nữa ….

End

——————————————–

[1] đập chiếc bình vỡ vẫn thành bình vỡ (破罐子破摔) : biết mình làm chuyện không đúng mà còn cố làm, không chịu sửa chữa.

Để lại bình luận

19 phản hồi

  1. cam on ban nhjeu.

    Trả lời
  2. Thanks bạn nhiều
    Ko biết có hiểu lầm gì không?

    Trả lời
  3. doanngo

     /  Tháng Tư 27, 2011

    chụt chụt chụt……

    Trả lời
  4. Nói với mình đó không phải là sự thật đi :((…

    Trả lời
  5. 😦. hu,! la` lam sao thia kia? hu hu, dau long wa di!
    tks nang!

    Trả lời
  6. ~^^~phjnphjn~^^~

     /  Tháng Tư 27, 2011

    Đau…
    Rất đau…
    Đau đến muốn giết người…
    Người đầu tiên muốn giết là Hướng Huy…
    Xử lý xong rồi mới suy xét xem có hiểu lầm gì hay ko.
    Dù gì, nếu có chăng nữa, gây ra hiểu lầm và nỗi đau thấu tâm gan này, đó cũng là một cái tội!
    Hướng Huy a, ta giết, ta giết, giết…&%@:@#§€£>~¥
    *dưới 18t, vui lòng nhắm mắt bịt tai*

    Trả lời
  7. hoho

     /  Tháng Tư 27, 2011

    thanks ban

    Trả lời
  8. thaovp

     /  Tháng Tư 27, 2011

    cô gái ấy chăk là em gái Hướng Huy phải ko TT_TT

    Trả lời
  9. susan

     /  Tháng Tư 27, 2011

    den bi jo van chua thay a huog huy xuat hien j ca?sap het truyen rui ma

    Trả lời
  10. haiz. yêu nhau mà khổ thế….

    Trả lời
  11. uglygirl

     /  Tháng Tư 27, 2011

    đọc chùa tác phẩm bạn edit từ chương 1 tới giờ giờ mới comm😡. bạn edit hay lắm😡
    tác phẩm này diệp tử viết sâu sắc và hay hơn tác phẩm gặp anh là sự mỹ lệ đầy bất ngờ.
    mình biết chắc là sự hiểu lầm thui chứ hướng huy đâu phải vậy😦.

    Trả lời
    • mỗi truyện có cái hay riêng.
      đúng ra đọc đáng tiếc… xong rồi đọc gặp anh… sẽ thấy hay hơn. (vừa đọc buồn tìm một quyển vui để giải tỏa)

      Trả lời
  12. Diepvohan14

     /  Tháng Tư 27, 2011

    K bjt lam the nao TVH co buc anh do nhj. Sap het truyen roj sao HH chua ve nua

    Trả lời
  13. hic.thanks nàng.mong sao đây chỉ là hiểu làm…:(

    Trả lời
  14. lavender

     /  Tháng Tư 28, 2011

    tớ nghĩ chắc TVH PS như mấy cái ảnh của DT để cho DT thấy

    Trả lời
  15. Thanks nàng, bữa h đọc trên đt nên hok còm đc/^^ cố gắng phát huy a~

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: