Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 8


Chương 8

Quỹ tích

 

Chuyện tốt đến liên tiếp, cuối cùng Khương Hiểu Nhiên cũng tin làm người tốt sẽ được đền đáp.

Đầu tiên, cô ở siêu thị khai trương cửa hàng thuận lợi, tiền thuê vẫn như trước đây, mỗi tháng lợi nhuận lại tăng gấp đôi. Sau đó, Dương Dương vào trường tiểu học trọng điểm trong thành phố B thuận lợi, đương nhiên cũng vẫn tiền học phí năm ngàn tệ, điều đó khiến cô rất vui mừng.

Buổi tối, cô ngồi bên giường kể chuyện cổ tích cho con gái, “Hoàng tử cầm chiếc giày thủy tinh, xỏ vào chân cô bé lọ lem, rất vừa vặn. Hoàng tử phát hiện nàng chính là cô gái ở vũ hội nên đã đón nàng vào cung, từ nay về sau họ sống hạnh phúc suốt đời.”.

“Mẹ, hoàng tử của mẹ có phải là ba ba không?” Dương Dương tính trẻ con lộ vẻ mặt nghiêm trọng hỏi.

Cô cọ má vào mát tóc đen ngắn của con gái, ánh mắt sâu thẳm, “Đúng vậy, ba con là một hoàng tử rất anh tuấn.”.

“Vậy vì sao mẹ lại muốn ly hôn?” Dương Dương mở mắt to tràn đầy nghi vấn.

Khương Hiểu Nhiên hạ giọng, “Đây là bí mật, mẹ nói cho con, nhưng con đừng nói cho người khác nhé.”.

“Dạ, Dương Dương sẽ giữ bí mật.” Cô bé con gần như thì thầm.

“Ba con rất kiêng ăn, mẹ không thích.”

“Vậy Dương Dương về sau không kiêng ăn, mẹ cũng sẽ không bỏ con.”

“Dương Dương của mẹ rất đáng yêu, mẹ sao có thể bỏ con được.”

Ru cho con gái ngủ thiếp đi, Khương Hiểu Nhiên mới nằm xuống, trằn trọc không ngủ được.

Đã muốn quên hết kí ức, nhưng nó vẫn hiện lên rõ ràng.

“Hiểu Hiểu, tốt nghiệp rồi kết hôn với anh nhé?”

“Hiểu Hiểu, sau này chúng ta sẽ sinh ba nam ba nữ, tạo thành một đội bóng rổ gia đình.”

“Anh cho em là heo à?”

“Em không biết sao?”

“Được lắm Tiếu Dương kia, hôm nay em không thèm quản anh”

“Anh thích, chà lên đôi môi em, mềm mại, ngon lành và rất ngọt ngào.”

“Này… Con sói háo sắc này…”

“Càng nói càng háo sắc thêm một giờ.” Giọng nói anh trầm thấp thì thào.

“Này… không cần…”

“Còn nói nữa à? Xem ra anh còn chưa dùng hết sức.” Anh cười ha ha.

“Anh thổi khí gì thế? Làm tai em rất ngứa.”

“Như vậy có thoải mái hay không?”

“Xin anh đấy, không cần.”

“Cái đấy là miệng không phải tim.” Anh tăng cường động tác lên xuống.

“Này…”

Cả người Khương Hiểu Nhiên không hiểu sao khô nóng, tay cô vuốt nhẹ hai má, toàn bộ cảm xúc cũng đột nhiên nóng bỏng.

Gió đêm đầu mùa thu xuyên thấu qua ô cửa sổ, phấp phơ thổi tới. Cô đi đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra, làm gió thổi nhẹ có cảm giác thoải mái, cơ thể dần dần mát mẻ hơn, nhưng trong lòng vẫn có nhiều ngọn lửa không tên, càng đốt càng nóng.

Cô đi vào phòng khách, mở tủ lạnh lấy một cốc nước đá, lách cách uống xong, nhiệt khí trong cơ thể dần dần tản đi, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, đã điểm mười hai giờ đêm.

———————

Gần đây Khương Hiểu Nhiên ở siêu thị, có cảm giác không khí có gì đó không đúng.

Trước kia, chị quản lý Chương luôn nhìn cô từ ái mỗi khi cô xuất hiện, bây giờ, mặc dù cũng mỉm cười, nhưng trong đó có nhiều ý tứ hàm xúc sâu xa. Đinh Diệu luôn chiếu cố cô rất nhiều, hiện giờ ân tình cũng đã pha tạp nhiều thứ khác.

Dư Lãng trước kia vẫn trêu trọc cô, cười đùa chuyện lớn chuyện nhỏ, bây giờ nhìn thấy mặt cô thì khách khí đứng lên, ánh mắt còn lộ rõ vẻ khinh thường.

Cô đứng ở quầy tính tiền, ngơ ngác ngây người, không hiểu bản thân đã đắc tội gì với người khác mà cô cũng không hay biết.

“Chị Khương, sao dáng vẻ chị như góa phụ khan hiếm nước non thế, chị không chú trọng ăn mặc lên?” Vương Diễm Diễm cầm hộp cơm đứng đối diện cô.

“Chị không phải bình thường vẫn như vậy sao, có gì đáng ngạc nhiên đâu?”

“Nhưng giờ khác ngày xưa, chị phải làm mình xinh đẹp lên.”

“Sao ngay cả nói chuyện với em cũng thấy thật kì lạ. Vì sao người nào cũng thấy chị đều không giống với trước kia, đã xảy ra chuyện gì à?”

“Chẳng lẽ không giống?”

“Chị còn hy vọng giống như trước, chị không thích tự nhiên không dưng có điều không đâu làm thay đổi.”

“Kì thật, việc này có lần bọn họ đồn lên, thật sự rất khó nói rõ.”

“Vậy em cứ từ từ nói, không cần gấp gáp.”

“Chị vào siêu thị, có phải trả các khoản phụ cấp không?”

“Không, trong hợp đồng thương lượng không có khoản này.”

“Vậy mỗi tháng tiền thuê là bao nhiêu?”

“Giống như trước đây.”

“Thì ra lời bọn họ nói là thật.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Chị không biết à, siêu thị ổn định cao, các hộ kinh doanh nhập vào, tất cả đều phải trả phí phụ cấp. Lần trước, cháu gái của quản lý Chương muốn miễn trả, chị ấy đi nói với Đinh Diệu, kết quả vẫn phải nộp. Dư Lãng và chị hoàn cảnh giống nhau, mà không chỉ phải trả phí trợ cấp, tiền thuê tăng gấp đôi, đến vị trí cũng không thuận lợi.” Ngữ khí Vương Diễm Diễm tràn đầy hâm mộ.

“Thì ra là vậy.”

“Bọn họ đều nói chị và lão đại Cố tổng có quan hệ mập mờ.”

“Nếu gặp một lần cũng được gọi là quan hệ thâm sâu, thì cứ để cho bọn họ nói đi.”

“Em cũng không tin lời họ nói.” Vương Diễm Diễm nhìn từ đầu đến chân bộ dáng của cô, trong mắt tràn đầy vẻ không tin.

Khương Hiểu Nhiên thản nhiên cười, kì thật cô chuyển vào tòa nhà này, kí hợp đồng xong lòng cũng cảm thấy ngạc nhiên, điều kiệu đều rất hậu đãi. Nhưng chỉ cần được kinh doanh, cô cũng không hồ đồ đặt các điều kiện bất lợi cho mình.

Trời không vô duyên vô cớ cho không ai bánh ngon, ăn không nên ăn, sớm hay muộn đều phải nhổ ra.

“Em giúp chị trông cửa hàng, chị lên tầng bốn.”

Vương Diễm Diễm nhìn bóng dáng cô đi xa, lắc đầu. Nói về ngoại hình, đúng là mỹ nhân, nhưng mùa hè thì luôn mặc quần jean áo thun, mùa đông áo khoác, mãi cũng không biết làm đẹp. Trên mặt yêu thích loại mỹ phẩm nông thôn mật ong Bối Bối, ngón tay quanh năm cắt ngủn, không trang trí gì.

Phụ nữ sống ở nơi này, lại bị đứa con ảnh hưởng khủng khiếp như vậy? Nói cô ấy và Cố tổng có họ hàng xa còn có lý, nói bọn họ có quan hệ mờ ám, đánh chết cô cũng không tin.

“Quản lý.” Cô bước vào văn phòng Đinh Diệu.

“Có việc?”

“Tôi muốn hỏi một chút, phí phụ cấp của tôi là bao nhiêu?”

Một phụ nữ tích cực, Đinh Diệu thầm nghĩ,  “Căn cứ vào hoàn cảnh của cô, siêu thị miễn cho cô phí phụ cấp.”.

“Mong ngài nói rõ cho tôi biết.” Cô nói từng chữ rành rọt.

Đinh Diệu đứng lên, “Tôi muốn đi ăn cơm.”.

Khương Hiểu Nhiên đi theo sau anh ta, đi đến hành lang, bên cạnh có hai người đi qua, đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn về phía bọn họ.

“Cố đổng.”

“Tiểu Đinh, có thời gian sao? Tôi có việc nói với cậu.”

Đinh Diệu nhìn Khương Hiểu Nhiên bên cạnh, “Vừa lúc thời gian ăn trưa, cùng nhau ăn đi.”.

Khương Hiểu Nhiên còn chưa giải quyết xong vấn đề, chỉ còn cách đi theo bọn họ. Thang máy xuống đến tầng một, bốn người nối nhau đi ra, đi qua một dãy cửa hàng, những ánh mắt quét về phía cô, trở nên nổi bật).

Cô lần đầu có vinh hạnh được chú ý như thế này.

Về sau, cô có nói không hề quen biết với Cố tổng, sợ là không có người nào tin.

Đi ra siêu thị, trợ lý Trần nói: “Cố đổng, tôi hẹn bạn gái, tôi không đi được.”.

Khóe miệng Cố Thiên Nhân khẽ nhếch lên, “Ngày nào cậu mà không thấy được mặt bạn gái, chắc là không ngủ được.”.

Đinh Diệu mở cửa sau xe, Khương Hiểu Nhiên vẫn đứng chờ, thấy người bên cạnh Cố Thiên Nhân không hề động tĩnh gì, vì thế mới thò người vào ngồi. Cố Thiên Nhân đi đến bên cửa khác, cũng ngồi vào ghế sau.

Khương Hiểu Nhiên trong lòng căng thẳng muốn đứng lên, sao anh ta không ngồi phía trước. Có lẽ vì an toàn, dù sao anh ta cũng là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị nổi tiếng ở thành phố B, tính mệnh có thể đáng giá hơn hẳn người bình thường.

Nhớ tới lời Lưu Sảng giới thiệu về anh ta, Cố Thiên Nhân, nam, ba mươi lăm tuổi, mẹ mất sớm, là con trai cả trong gia đình, có một chị gái, có hai em một em trai một em gái cùng cha khác mẹ. Mẹ anh ta lúc còn sống để lại 20% cổ phần công ty Cố thị cho anh ta, sau khi anh ta kết hôn, ba anh ta cũng chuyển 10% cổ phần cho anh ta coi như là lễ vật kết hôn, hiện tại ở Cố thị anh ta là đại cổ đông thứ hai, chỉ kém ba anh ta 10% cổ phần.

Lúc ấy cô còn cười Lưu Sảng, cậu lại điều tra rõ ràng như vậy, tư tưởng còn không an phận đi!

Lưu Sảng nghiêm nghị trả lời, trừ khi không sợ chết, nếu không không thể dễ dàng làm thân với anh ta.

Lúc ấy cô vội vã rời đi, cũng không hỏi lý do tại sao.

Nghĩ đến, đó đã là chuyện xưa.

Trong xe im lặng, không ai nói câu gì.

Cố Thiên Nhân cầm bật lửa, đùa nghịch trong tay. Ngón tay cái của anh ta tinh tế vuốt phẳng mặt ngoài, làm cho các đường cong cứng rắn dần dần mềm lại.

Cái bật lửa kia chắc đã được dùng vài năm dầu, vẻ ngoài có vẻ còn bảy tám phần mới, chính là kiểu dáng của mười năm trước. Cô nhớ rõ, lúc Tiếu Dương vừa tìm được công việc, cô cũng mua cái bật lửa kiểu dáng như vậy tặng anh.

Lúc ấy anh nói đây là lần đầu tiên cô tặng quà cho anh, anh sẽ giữ cả đời.

Bây giờ, hẳn đã biến mất không biết rõ chỗ nào.

Nghĩ vậy, tim cô lại co thắt lên.

Đến thiên đường Cẩm Tú, ba người đi vào phòng tầng hai, ngồi quanh bàn.

Khương Hiểu Nhiên ngồi đối diện với Cố Thiên Nhân, bên cạnh cửa sổ mở, dưới là khu hoa viên rộng, cúi đầu nhìn xuống, muôn hồng nghìn tía, thiên hình vạn trạng.

Mùi hoa nồng đậm, tràn ngập không trung, làm cho lòng người say mê.

Khương Hiểu Nhiên hít sâu một hơi, nghĩ tới mục đích việc đến đây, “Quản lý Đinh, anh còn chưa nói cho tôi biết phí phụ cấp là bao nhiêu?”.

Đinh Diệu đánh mắt nhìn Cố Thiên Nhân, “Hiểu Nhiên, cô làm gì mà phải hỏi gắt gao thế, quy định là vật chết, người là sống, nhất quyết giữ ý mình không phải là chuyện tốt đâu.”.

“Mỗi người có một quan điểm khác nhau, tôi làm việc nhưng không muốn thẹn với lương tâm. Hiện giờ anh rõ ràng làm cho tôi thấy tội lỗi, anh không phải đang giúp tôi, mà là hại tôi đấy.”

Cố Thiên Nhân ngồi một bên nhìn hai người anh tới tôi đi, cuối cùng mở lời, “Không thu phí phụ cấp của cô là có nguyên nhân.”.

Trong mắt Khương Hiểu Nhiên lóe lên tia nhìn khó hiểu.

“Sắp tới siêu thị chuẩn bị thay đổi phương thức hợp tác cũ là các hộ kinh doanh nhập vào, trước kia mặc kệ kinh doanh hộ thu được lợi nhuận bao nhiêu, tính phí quản lý cố định, bây giờ người cùng kinh doanh các hộ muốn chia sẻ.”

Khương Hiểu Nhiên suy nghĩ ngây người.

“Từ tháng sau, tổng lợi nhuận của cô chia làm ba nộp cho siêu thị, có vấn đề sao?”

“Điều kiện hậu đãi như vậy, ai lại từ chối? Nhưng sao chỉ có một hộ của tôi tham dự.”

“Đương nhiên không phải một hộ. Ba tháng sau, các hộ kinh doanh đều phải gia nhập. Cô chắng qua chỉ là người đi trước một bước mà thôi.”

Đinh Diệu trong lòng như bị ném bom, biết tập đoàn Cố thị nhập chủ, siêu thị sẽ có vài thay đổi, chẳng qua không nghĩ tới lại lớn như vậy, thuyền mẹ quả nhiên là thuyền mẹ, vừa ra tay đã không giống người thường.

“Còn có gì không rõ ràng sao?” Cố Thiên Nhân nhìn cô.

Khương Hiểu Nhiên trong lòng cảm thấy thoải mái, khóe miệng mỉm cười, “Cố đổng, anh đúng là từ điển sống, thấy anh không có gì không hiểu được.”.

Ánh mắt Cố Thiên Nhân tà mị, “Chính sự đã nói xong rồi, Đinh Diệu, sau khi trở về cậu sao lại một bản kế hoạch chi tiết cho tôi.”.

Đinh Diệu miệng còn chứa cơm, mơ hồ trả lời, “Tôi ăn xong rồi, tôi đi về trước, buổi chiều còn có một cuộc họp.”.

Cố Thiên Nhân nhìn theo bóng dáng Đinh Diệu rời đi, thu hồi tầm mắt, từ từ rót rượu uống cạn, không nói gì.

Không khí bàn ăn trầm xuống từ sau khi Đinh Diệu đứng lên, Khương Hiểu Nhiên rất ít khi ăn cơm một mình với đàn ông, nên lúc này tay chân cảm thấy luống cuống. Miệng cô không ngừng nhét đồ ăn, để chứng tỏ cô đang bận rộn nhiều việc.

Cố Thiên Nhân dừng lại, lưng tựa vào ghế, chăm chú nhìn chằm chằm cô.

Miệng cô ra sức nhét vào nhiều thứ, hai má phình lên thoạt nhìn hồng hào, làn da trắng nõn rạng rỡ như pha lê.

Tinh thần anh hoảng hốt, nhẹ nhàng chậm rãi tới gần, tay không tự chủ được đi đến, trong khoảnh khắc cách khuôn mặt cô chỉ có một inch.

“Không làm phiền anh chứ, Cố đổng của tôi.” Theo giọng nói và tiếng đẩy cửa, Phan Yến Ny lên tiếng bước vào, đi thong thả đến trước mặt anh.

“Cô muốn gì?” Cố Thiên Nhân tay nắm thành quyền, chậm rãi thu hồi.

Khương Hiểu Nhiên ngẩng đầu nhìn vị khách không mời mà đến, mặt lộ vẻ không thể tin, đôi mắt nhìn không rời, thì thầm hỏi: “Cô là Phan Yến Ny?”.

“Là tôi, không sai. Nhiều năm không gặp người bạn học cũ, xem ra cô…” Cô ta nhìn lên xuống đánh giá cách ăn mặc của cô, “Tiếu Dương đối với cô thế nào vậy, lại để cô lẫn lộn cùng dạng người và quỷ thế này, hay cô… ?”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn người mình mặc áo T shirt ngắn, nhìn lại cô ta kiều diễm váy liền áo, hiểu được ám chỉ trong lời nói của cô ta, lạnh nhạt cười nói, “Chúng tôi đã chia tay tám năm, anh ấy không cần có trách nhiệm gì với tôi.”.

“À, khó trách cô lại ngồi ở đây.” Cô ta cười tủm tỉm.

Bàn tay Khương Hiểu Nhiên nắm chặt đôi đũa, ánh mắt nhìn thẳng vào cô ta, “Chuyện này có liên quan gì đến cô không?”.

“Thế à, ông xã?” Cô cúi người xuống, tay khoác lên vai Cố Thiên Nhân.

Trong mắt Cố Thiên Nhân sóng ngầm bắt đầu lay động, ngữ khí cố gắng mềm nhẹ, “Tôi nghĩ bây giờ cô nên về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, gần đây tinh thần cô không hề tốt.”.

Phan Yến Ny nhìn thấy trong mắt anh có mũi tên nhọn, lạnh đến tận tim, giọng nói trở lại mềm mại, “Ông xã, em về trước.”.

Khương Hiểu Nhiên chăm chú nhìn bóng hình xinh đẹp của cô ta đi xa, còn chưa tỉnh sau cú sốc vừa rồi, cô ta chính là vợ của Cố Thiên Nhân, nhưng nhìn cách hai người ở chung làm người khác đoán không ra.

“Tôi xin lỗi, đã để cô chê cười rồi.” Cố Thiên Nhân hòa nhã nói xin lỗi.

“Kỳ thật là tôi cảm thấy ngại, để cho vợ của anh hiểu lầm.” Khương Hiểu Nhiên nói chân thành.

“Được, vậy cho cô cơ hội lập công chuộc tôi.”

“Giết người phóng hỏa thì không thể được, tôi là công dân tốt.”

“Đối với cô chỉ là việc nhỏ thôi.” Cố Thiên Nhân cúi đầu gắp thịt bò trước mặt vào bát cô, “Nếm thử đi, không tồi đâu.”.

Khương Hiểu Nhiên cười, “Cố đổng, anh thật tốt bụng.”.

Cô từ từ nuốt, đi vào vừa miệng, hương vị thơm ngon, khác với thịt bò ở cửa hàng nhỏ. Khương Hiểu Nhiên cầm đũa duỗi người gắp đồ ăn, lại phát hiện trống trơn. Ngẩng đầu lên, đồ ăn trên bàn đã chuyển hết đến trước mặt cô.

“Anh không ăn sao?” Cô nhìn về phía đối diện.

“Đôi khi thưởng thức người khác ăn, mình còn cảm thấy vui hơn.”

“Vậy chẳng lẽ anh thường xuyên thấy đói bụng?”

Cố Thiên Nhân tinh tế nhìn cô,  “Ngược lại, dạ dày của tôi luôn quá tải.”.

Khương Hiểu Nhiên cố gắng nghiền ngẫm ý tứ lời nói của anh ta, âm thầm giật mình, cúi đầu vội vàng ăn xong, cười nói: “Hôm nay đã làm ngài vất vả, cơ thể tôi luôn ở mức ổn định. Thời gian của ngài quý giá, tôi không trì hoãn ngài nữa.”.

“Cô học được cách dùng từ lễ phép rất tốt.” Giọng nói của anh lạnh lẽo.

“Cảm ơn ngài đã thết đãi, nhưng tôi phải đi trước.” Khương Hiểu Nhiên đứng lên, hơi hạ thấp người.

Sương khói lượn lờ, gương mặt anh mơ hồ ở phía sau, bên tai truyền tới tiếng gọi mềm nhẹ, “Thiên Nhân, Thiên Nhân.”.

Anh giơ tay gạt làn khói nhẹ, trước mặt đã không còn bóng người, chỉ còn lại một bàn đầy thức ăn thừa làm bạn.

“Khương Hiểu Nhiên.” Anh thì thầm nhắc đến.

End

Để lại bình luận

21 phản hồi

  1. Đã quay lại làm việc rồi cơ à? Chăm chỉ quá mức đó em ơi.
    Phải chị thì đã nghỉ xả hơi 1 tháng đọc hết truyện thì thôi. xD

    Trả lời
    • tại hôm nay em đang vui, kiểm tra xong gần hết, trả bài ko đến nỗi tệ, thế là lăn lê vào mạng luôn :”>
      còn môn cuối cùng tận thứ 7 mới ktra nên mấy hôm nay tranh thủ :))

      Trả lời
  2. Thank e
    Tiến độ tr dự tính là thế nào e ^^

    Trả lời
  3. Phongnhivn

     /  Tháng Năm 12, 2011

    ¹mHi vong truyen nay ra deu. Ta thich bo nay qua

    Trả lời
  4. M` thích, m` thích :*.. Lại có truyện cho m` hóng rồi :”>

    Trả lời
  5. t cũng thích bộ naỳ lắm, ngồi hóng thôi

    Trả lời
  6. cobra

     /  Tháng Năm 12, 2011

    ukm`.minh` cung~ vay!!mong ra thuong xuyen.;)

    Trả lời
  7. A! Nàng đã trở lại *ôm ôm*
    Thi cử xong xuôi rùi làm cho hoành tráng nha nàng *hun hun*
    Chúc nàng thi tốt
    Thanks nàng

    Trả lời
  8. JANINE

     /  Tháng Năm 12, 2011

    THANKS BẠN.
    MÌNH MONG NGÓNG BỘ NÀY QUÁ
    CHÚC BẠN THI TỐT.

    Trả lời
  9. bimga

     /  Tháng Năm 13, 2011

    thanks

    Trả lời
  10. banhmikhet

     /  Tháng Năm 13, 2011

    thanks nàng

    Trả lời
  11. Thank e
    Muốn đọc quá nhưng cố đợi khi nào tr gần hoàn thì mới dám đọc giờ phải ôn thi đã
    Ko cm được nhiều nhưng e cố lên nha

    Trả lời
  12. shine

     /  Tháng Năm 15, 2011

    thank ss!chuc ss thi tot nhe!

    Trả lời
  13. meohu

     /  Tháng Năm 24, 2011

    thank sis

    Trả lời
  14. Van miumiu

     /  Tháng Mười Hai 2, 2011

    Cam on ban

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: