Sau khi ly hôn, vẫn tiếp tục dây dưa – Chương 36.2


Chương 36.2

Mang thai (tiếp)

“Mang thai?”. Hai mắt Lưu Sảng mở to, “Không phải đâu, hai bọn tớ luôn có phòng ngừa cẩn thận mà”.

“Vậy sao cậu ăn hết cả đĩa mận thế này?”.

“Mấy ngày gần đây tớ cực thích ăn chua”.

“Kì này của cậu đến khi nào?”.

“Tớ thường không đều, nhưng lần này chậm sáu ngày rồi!”.

“Vậy cậu nên về nhà kiểm tra đi”.

Trên đường về nhà Lưu Sảng mua một que thử thai, trong lòng bất an không yên, mỗi lần cùng với Tô Tuấn đều phòng hộ mà, đâu phải không đâu.

Đến nhà, vừa lúc giờ ăn tối, Tô Tuấn đang ngồi trước bàn ăn cơm. Thấy cô về, anh liền vui vẻ đứng dậy nhận túi xách của cô.

Mặc dù nói anh ấy mỗi ngày đều về nhà sớm, nhưng mà về sớm hơn cô thế này, đúng là lần đầu tiên.

“Sảng, đói bụng chưa, uống bát canh cho đỡ đói, ngon lắm”. Tô Tuấn múc bát canh đặt trước mặt cô.

Lưu Sảng cúi đầu uống một ngụm, rồi ngẩng đầu, “Tự nhiên lại ân cần thế, phải chăng làm chuyện gì có lỗi. Có phải có chuyện gì không, nói mau đi”.

Tô Tuấn nhìn cô thật trìu mến, “Chăm sóc cho vợ thì không cần lý do nào cả”.

“Anh nói gì ghê thế”. Lưu Sảng nói xong, trong bụng có vị chua dâng lên, muốn nôn ra.

Cô che miệng lại, chạy đến toilet, cúi đầu vào bồn cầu nôn, nhưng trong bụng không có gì, chỉ nôn ra toàn nước.

Chờ khi cô đi về bàn ăn, Tô Tuấn xới bát cơm nhỏ,”Ăn tí cơm đi”.

Lưu Sảng chỉ ăn lưng bát cơm, rồi buông đũa.

“Sao ăn ít vậy, chịu khó ăn thêm ít đồ ăn đi”. Tô Tuấn lại gắp cho cô miếng thịt vịt.

Không đúng, tuyệt đối không đúng. Lưu Sảng thầm nghĩ, Tô Tuấn không phải là người hay chăm sóc người khác, hành vi hôm nay có gì đó rất khác, nhất định có chuyện gì giấu cô.

Cơm nước xong, trở về phòng ngủ, Lưu Sảng nhanh chóng vào toilet, lấy ra que thử thai, thử một lần, quả thực đã mang thai.

Trong lòng không biết nên vui hay buồn, cô ngơ ngác ngồi ở mép giường.

Ba mươi bốn tuổi, lần đầu tiên làm mẹ.

Lúc kết hôn, cô và Tô Tuấn đã thống nhất, chỉ muốn thế giới hai người nên tạm thời không cần trẻ con. Lúc ấy trong lòng cô cũng thấy buồn bực, Tô Tuấn là con trai độc nhất trong nhà, làm sao lại không muốn trẻ con.

Sau đó cô có hỏi Tô Tuấn, anh ấy luôn trả lời, anh thích thế giới hai người hơn.

Nhưng cô biết đấy không phải lời nói thật lòng của anh. Hơn nữa thực tế cô cũng chưa chuẩn bị làm mẹ, cho nên hai người vẫn dùng biện pháp tránh thai.

Hiện giờ cũng không biết sai lầm ở đâu, đột nhiên mang thai thế này.

“Sao lại ngồi ngây người ra vậy?”. Tô Tuấn đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, hai tay từ sau ôm ngang thắt lưng cô.

“Em có thai rồi”. Bốn chữ thốt ra.

Tay buông lỏng, Tô Tuấn đi qua trước mặt cô, người ngồi xổm xuống, mắt nhìn thẳng cô, “Kiểm tra rồi?”.

“Vâng, đến tiệm thuốc mua que thử, chắc chắn”. Lưu Sảng có chút không tự tin hỏi, “Anh có muốn hay không?”.

Tô Tuấn thình lình ôm cổ cô, đánh nhẹ lên hai má cô.

“Nói vớ vẩn, con của chúng ta, anh đương nhiên muốn”. Tô Tuấn buông cô ra, môi in lên trán cô một nụ hôn nhẹ, “Anh chờ đã lâu rồi, cuối cùng cũng được làm ba”.

“Nhưng anh vẫn luôn nói không cần có con vội, sao giờ lại thay đổi chủ ý thế?”. Lưu Sảng vẫn lo lắng.

“Mọi người đều có thể thay đổi mà. Ngày dần qua anh cũng muốn có con rồi”.

“Nhưng anh chưa từng nhắc đến”.

Tô Tuấn không lên tiếng, anh biết trong lòng Lưu Sảng luôn có một khúc mắc, nếu anh nói muốn có con, cô chưa chắc đã đồng ý với anh.

Chuyện ngoài ý muốn đến vừa đúng lúc, nhưng với anh mà nói chuyện ngoài ý muốn này luôn trong dự kiến.

“Mau trả lời đi”. Ngữ khí Lưu Sảng nóng vội.

“Mặc kệ anh đề cập tới hay không, anh mười hai vạn phần hoan nghênh cục cưng của chúng ta chào đời”. Tô Tuấn cợt nhả nói, “Con của chúng ta, nghĩ đã thấy vui rồi”.

Lưu Sảng xoai người đi đến bàn trang điểm, cầm lược chải thẳng tóc, “Anh thật lạ đấy, bên ngoài có khi đầy người xếp hàng muốn sinh con cho anh còn gì”.

“Nói gì thì nói, người nào có thể được làm mẹ của con anh chứ, anh là con trai độc nhất. Sảng, anh chỉ muốn có con với em”. Tô Tuấn đi đến, vùi đầu vào cổ cô, khẽ cắn mút.

Cảm thấy ngứa cổ, Lưu Sảng cau mày nhăn mặt, “Gì thế ? Động dục à, em không hầu hạ đâu”.

Tay Tô Tuấn lặng lẽ vuốt ve bụng cô, “Đừng nghĩ anh hạ lưu như vậy, để con nghe thấy nó cười cho đấy”.

Bàn tay anh ấm áp mạnh mẽ, nhiệt nóng theo bụng dần tiến vào tim, Lưu Sảng mềm mại nằm trong vòng tay anh, khí lực cả người thả lỏng hoàn toàn.

“Sảng, ngủ sớm đi, ngày mai mới có tinh thần tốt”.

“Dạ”. Giọng cô thấp xuống đủ để anh nghe thấy.

Sáng sớm hôm sau, hai người đi ra cửa.

Tô Tuấn lái con xe Ferrari màu đỏ đậu bên cạnh cô, mở cửa xe, làm động tác như vệ sĩ, “Nữ hoàng, mời lên xe”.

Lưu Sảng cau mày, “Em đã nói anh nên đổi xe từ lâu rồi mà, sao anh vẫn đi con xe chói mắt thế này”.

Xe chạy nhanh trên đường, Lưu Sảng ngồi bên cạnh nhìn anh, nhớ đến chuyện ngày hôm qua Hiểu Nhiên phó thác, “Tô Tuấn, anh quen người ở cục Công thương đúng không?”.

“Có chuyện gì?”.

“Sách của Hiểu Nhiên bị bọn người cục Công thương tịch thu, còn muốn phạt một vạn năm ngàn tệ, nói cô ấy bán sách lậu”.

“Chuyện này rất vô lý, tính tình Hiểu Nhiên thế nào anh cũng biết rõ, nói cô ấy bán sách lậu thì không có ai bán sách thật nữa”.

“Cuối cùng anh cũng nói được câu tiếng người. Anh phải nghĩ cách giải quyết đấy!”.

“Được, anh sẽ ra mặt đưa sách về cho cô ấy”.

Đưa Lưu Sảng đến cửa hàng, Tô Tuấn quay xe đến cục Công thương.

Vừa vào cửa anh đi luôn vào phòng cục trưởng.

“Cục trưởng Vương, gần đây đến Lam Quang khó có thể trông thấy bóng dáng anh”. Tô Tuấn đi vào phòng chào hỏi.

“Ô hay, lão đệ Tô kia, cơn gió nào thổi cậu đến đây vậy, khách quý khách quý”. Cục trưởng Vương lấy từ ngăn kéo một bọc nhỏ chè Quan Âm, xé mở, đổ vào bình trà, cho thêm nước nóng.

Hai người sóng vai trên sô fa.

Cục trưởng Vương vỗ vai anh, “Nói đi, tìm anh có chuyện gì”.

“Anh đúng là hỏa nhãn kim tinh, em có chuyện muốn nhờ anh đây”.

“Chỉ cần là chuyện trong phạm vi quyền lực và trách nhiệm, thì chỉ cần cậu để lại một câu thôi”.

“Em có đứa em gái, nó ở siêu thị Tiết Tiết Cao bán sách, mấy ngày hôm trước, cục có phái người đến kiểm tra sách của nó, nói nó bán sách lậu. Em gái em, nó là đứa vô tội, thật sự bị oan”.

“Chuyện này à, để anh gọi điện thoại”. Cục trưởng Vương đến bàn làm việc nhấn nút gọi, “Tiểu Triệu à, anh lên đây một chút”.

Ngoài cửa có tiếng gõ cửa.

“Mời vào”.

Khoa trưởng Triệu đứng trước bàn làm việc, “Cục trưởng, ngài tìm tôi có việc gì?”.

“Mấy ngày trước, bộ phận kiểm tra có phải thu về một đống sách hay không?”.

“Là qua tay Tiểu Lưu, có người tố giác, nói đó là sách lậu”. Khoa trưởng Triệu thấp giọng trả lời.

“Người khác nói vậy, mà các anh không có con mắt riêng để phán đoán à”. Cục trưởng Vương răn dạy anh ta.

“Tôi lập tức cho người đưa trả sách ngay”. Khoa trưởng Triệu cúi đầu càng thấp.

“Lần sau đừng làm chuyện sơ xuất thế này nữa”.

“Được rồi, cục trưởng Vương, chỉ là hiểu lầm thôi, không cần tức giận vậy”. Tô Tuấn một bên khuyên, “Chỉ là em gái em số khổ, không biết trêu trọc đến tiểu nhân nào, lại có người vu khống hãm hại nó”.

“Là ai tố giác?”.

Khoa trưởng Triệu lau mồ hôi trên trán, “Không để lại tên, nhưng là một phụ nữ”.

“Nhìn xem các anh làm chuyện tốt gì đây, đến thông tin cũng không xác nhận rõ là ai tố giác mà dám hành động hấp tấp như vậy”. Cục trưởng Vương đứng dậy, xua tay, “Đi xuống đi, mau giải quyết mọi chuyện cho ổn thỏa”

Khoa trưởng Triệu cúi người lui xuống cạnh cửa, đi ra ngoài.

Tô Tuấn cũng đứng dậy, “Cục trưởng Vương, không quấy rầy anh nữa. Lần sau đến Lam Quang em sẽ chiêu đãi”.

Ánh mắt cục trưởng Vương híp lại, “Thật ra anh rất muốn đi, nhưng ở nhà có hổ cái quản lý kinh lắm”.

“Nghe nói gần đây có vài cô sinh viên trong sáng, thật tích cực nha”. Tô Tuấn nói thầm vào lỗ tai anh ta.

“Ha ha ha, lão đệ Tô, cậu thật là!”. Hai người trao đổi ánh mắt như đã hiểu rõ.

Đi ra khỏi cục Công thương, Tô Tuấn gọi ngay điện thoại đến cho Lưu Sảng báo tin vui.

Sau đó lái xe đến công ty, miệng còn huýt sáo.

Nghĩ đến tin vợ đang mang thai chưa có người chia sẻ, anh lập tức gọi điện thoại cho Tiếu Dương, “Tiếu Dương, buổi tối đến quán bar uống một chén đi”.

“Được, tớ cũng đang có chuyện muốn nói với cậu đây”.

Ngày hôm qua Tiếu Dương trở về thành phố B.

Trước khi trở về, anh có rất nhiều tâm sự. Ngày đó ở nhà Hiểu Nhiên, anh nhìn thấy Cố Thiên Nhân, trên mặt lộ vẻ vân đạm phong thanh, nhưng thực ra nội tâm đau thế nào chỉ có bản thân biết.

Vốn quan hệ với Khương Hiểu Nhiên đã không xác định, bây giờ lại xuất hiện một con hắc mã, nói không lo lắng, đó là giả. Trước kia Cố Thiên Nhân chưa ly hôn, anh còn có vài phần thắng. Nhưng lúc này người nào cũng đều cô đơn, chuyện ai thắng ai thua thật khó mà nói.

Mẹ phản đối, mặc dù cũng rất kiên quyết, nhưng so sánh với thái độ của Hiểu Nhiên, và sự cạnh tranh của Cố Thiên Nhân, đó mới là cái quan trọng nhất.

Đi trước một bước, anh nhờ cậy ba giúp đỡ khuyên bảo mẹ. Ba vỗ vai anh nói, chuyện liên quan đến hạnh phúc cả đời anh, ba nhất định sẽ giúp anh thuyết phục mẹ.

Trở về nhà, anh điều chỉnh lại suy nghĩ. Đó là bước sai lầm khiến hiện tại anh trở nên bị động như vậy. Mọi người đếu nói anh có chỉ số thông minh cao, là kỳ tài giới tài chính.

Nhưng chuyện tình cảm trong cuộc sống, vì sao không giống như một thêm một rõ ràng vậy?

Anh muốn đối tốt với Khương Hiểu Nhiên, anh cũng thử đối tốt với cô, nhưng kết quả luôn trái ý anh.

Nằm trên sô fa, anh rút chiếc ví tiền từ túi áo, sau đó lấy bức ảnh nho nhỏ kẹp vào túi bên trong cùng. Là tấm ảnh hai inch, ảnh chụp khi còn học đại học, bức ảnh chụp đã lâu, là anh cầm máy chụp Hiểu Nhiên, chụp xong đã vụng trộm rửa một cái.

Bức ảnh màu đen trắng, đã ố vàng theo thời gian. Ảnh chụp cô mỉm cười dịu dàng, ánh mắt đen láy lấp lánh. Mỗi lần nhìn bức ảnh này, anh tựa như đang nghe một bài hát cổ điển, khúc nhạc du dương thiết tha, giai điệu nhẹ nhàng, khiến anh không khỏi đưa ngón tay trỏ lên vuốt ve ánh mắt cô.

Ngoan, nhắm lại đi!

Đặt ảnh chụp vào tim, giống như nghe được âm thanh suối chảy xuôi róc rách gõ cửa mùa xuân, không khống chế được tim anh dần dần đập trở lại bình thường.

Buổi tối đi đến quán bar, vừa vào phòng, một mình Tô Tuấn ngồi trên sô fa.

Tiếu Dương nhíu mày, “Hôm nay không gọi người hầu rượu à, ngạc nhiên thật đấy”.

“Hai anh em ta nói chuyện vui vẻ. Hôm nay uống gì thế, nếu không thì vẫn là Whisky nhé”.

Phục vụ quỳ xuống bên bàn đặt đồ uống, mở bình rượu, rót rượu vào hàng ly thủy tinh trong suốt được xếp chồng lên nhau, sau đó đặt hai ly đến trước mặt họ.

“Tiểu Hồng, không còn việc gì nữa, em lui xuống đi”. Tô Tuấn lấy ra một tờ một trăm, đặt vào khay đồ uống.

“Cảm ơn anh Tuấn”.

“Hôm nay tinh thần tốt nhỉ, thật khác thường”. Tiếu Dương uống ly rượu.

“Ca, cậu thật xem thường tớ, đời này để tớ gặp được cậu là điều hạnh phúc nhất”.

“Mắt cậu không phải mới bị cận đấy hả”.

“Ca, nói ra cậu cũng sẽ vui mừng cho tớ, tớ sắp làm cha rồi”.

“Thật hả, thay đổi chủ ý rồi à, trước kia không phải vẫn ầm ĩ không muốn có con sao”.

“Dương Dương chưa gì đã gần chín tuổi rồi, con tớ còn chưa có sao được. Trước kia nghĩ không muốn là vì Lưu Sảng chưa tin tưởng tớ. Vạn nhất sinh con rồi lại đòi ly hôn, thì chi bằng không sinh còn hơn”. Tô Tuấn uống cạn ly rượu.

“Hiện giờ tin tưởng rồi, liệu có thể cam đoan hai người không rời nhau được sao”.

“Lưu Sảng là người nào cậu còn không biết sao, cô ấy đối với tớ rất có chừng mực. Mấy năm nay cũng khổ cho cô ấy. Sau này tớ nhất định đối xử tốt với cô ấy”.

“Cậu đã giác ngộ thế là tốt. Nhưng tư tưởng của cậu rất phong kiến, chắc muốn sinh con trai rồi”.

“Nói thế này cho thuận miệng, chỉ cần là cô ấy sinh, con nào tớ cũng thích”.

“Chuyện bên ngoài giải quyết hết chưa? Ong bướm cho lắm vào, cậu có chắc Lưu Sảng không chạy trốn nữa không?”.

“Ha ha. Chơi mười mấy năm cậu không biết tớ nữa. Kỳ thực phụ nữ bên ngoài, cùng ở bên tớ cũng chỉ vì tiền, còn tớ cũng chỉ vui chơi qua đường thôi. Nhưng nhiều năm như vậy, bất luận chuyện gì, Lưu Sảng vẫn luôn ở bên tớ, nghĩ lại, cả đời này, bao lâu cũng thế, tớ vẫn nên an phận, hiểu rõ ai mới là người quan trọng nhất”.

“Đều giải quyết sạch sẽ rồi?”.

“Không thể gạt được cậu, vẫn còn một em, cũng mới qua lại, sau đợt này sẽ cắt đứt luôn”.

“Cậu đấy, làm việc không dứt khoát “.

“Mà không phải cô ấy đang mang thai, dù sao cũng cần một nơi để giải quyết nhu cầu chứ”. Vẻ mặt Tô Tuấn ngả ngớn, “Đều là đàn ông, cậu cũng hiểu mà”.

Tiếu Dương uống hết rượu, “Không sợ cô ấy phát hiện à, nhỡ lại xảy ra chuyện gì thì cậu tính sao?”.

“Cậu cho là tớ giống cậu sao, còn chưa làm chuyện gì đã bị dọa sợ chết khiếp rồi ».

“Tớ còn chưa thèm hỏi tội cậu, cái em gì Hương Hương ấy, tớ sớm cáo biệt rồi”.

“Sao thế, Hiểu Nhiên không chịu kích thích à?”.

“Quá kích thích ấy. Kích thích đến nỗi sợ là đã làm vợ người khác rồi”.

“Hả, ai dám tranh với cậu, để tớ đi đối phó với hắn”. Tô Tuấn hùng hổ nói.

“Cố Thiên Nhân”.

“A, ra là anh ta”.

“Tớ không sợ anh ta, tớ cũng không tin Hiểu Hiểu nhanh như vậy đã quay sang thích anh ta. Mấu chốt là cái em Hương Hương cậu đưa đến đấy. Tiểu nha đầu kia không biết dây thần kinh có bị đứt ở đâu không, không có việc gì cũng nhắn tin cho tớ, cậu tìm người kiểu gì thế hả”.

“Là lỗi của tớ. Tớ thấy cô ta cũng đẹp, Hiểu Nhiên gặp đối thủ mạnh mẽ vậy sẽ nhận thấy cậu rất được săn đón, nói không chừng sẽ hồi tâm chuyển ý”.

“Tớ nói cậu đúng là người phàm, ánh mắt trần tục như thế”.

“Người là tớ tìm, cứ để đấy cho tớ”.

Tiếu Dương uống không nhiều lắm, vỗ vai Tô Tuấn, “Hôm nay tớ trả tiền, không được tranh. Vui vẻ lên, cậu sắp làm cha rồi đấy”.

Tô Tuấn lè lưỡi, “Đáng tiếc quá nhỏ, nếu không sẽ cho làm chồng Dương Dương”.

“Đừng có vậy, tớ không muốn con gái tớ rơi vào tình yêu chị em thế đâu”.

Tiếu Dương lái xe trên đường, nhìn hộp điều khiển bên cạnh xem giờ, đã mười một giờ rồi.

Ban đêm ở thành phố B, đèn đường sáng tỏa khắp nơi, nhiều tòa nhà cao tầng kiến trúc đồ sộ với ánh đèn nê ông phủ kín ra bên ngoài, tựa như cả một biển ánh sáng.

Vô thức, Tiếu Dương chạy xe đến một nơi quen thuộc.

Ngẩng đầu, nhìn ánh đèn mỏng manh bên cửa sổ. Đã muộn vậy rồi mà cô còn chưa ngủ.

Cô ấy đang làm gì vậy?

Tiếu Dương rút một điếu thuốc, lấy chiếc bật lửa, nhẹ nhàng vuốt vỏ bọc của nó. Mười năm rồi, vỏ bọc bên ngoài đã bị thời gian mài mòn. Nhưng công dụng vẫn có thể sử dụng được tốt.

Lúc trước, Hiểu Nhiên chọn nó, đúng là có chủ định.

Như đã hạ quyết tâm, anh mở cửa xe, một chân đặt bên ngoài xe. Nhưng lúc lâu sau lại thu về.

Điếu thuốc còn kẹp trong tay, cuối cùng cũng châm lửa.

End

Để lại bình luận

34 phản hồi

    • Khóc lóc… uất hận T__T

      Trả lời
      • vì sao con khóc???

      • Thanks bạn Ka …

        Ta hận thèng cha TT :-<

      • Huong Nguyen

         /  Tháng Sáu 22, 2011

        Thật tình là mình chính thức nhìn thấy cái tên Tô Tuấn là ức chế ko muốn đọc truyện nữa!! >”< Lộn hết cả ruột, để mấy ngày tiêu hóa cục tức đã rồi quay lại đọc! Bực cả mình =___=

      • Có cái thằng lăng nhăng làm chồng cũng khổ *băm băm*
        Để đấy, rồi sẽ bị quả báo !!! *grừzzz* (mình ko phải là hổ cái đâu, đừng hiểu lầm T___T)

      • Ka là cọp cái “____”…

        Theme mới nha :x… Nhìn cái list truyện Hoàn nhà cô :)).. Ngưỡng mộ tóa :))

      • Phải tôi là cọp cái và đang gầm gừ Than ôi thời oanh liệt nay còn đâu :(((((
        Thời tiết thật khó chịu, trông người ngợm xác xơ như ma đây T____T
        Vừa vác cái mặt đi học mới thấy thương làn da châu Á của mình TT___TT
        “…”
        Hix tôi đang rất rất mong đưa anh TD và chị HN về với nhau để hoàn ngay truyện này!!!!

      • *thương thương*… Cô có thể gả quách chị HN cho anh Cố là xong mà “>

  1. Pandanus255

     /  Tháng Sáu 22, 2011

    Thanks.

    Trả lời
  2. thanks ban nhieu,cang ngay cang hay,den thi nao thi TT moi bi nguoc day,haizzzz,neu ko toi nghiep cho Chuot qua

    Trả lời
  3. phonglinh

     /  Tháng Sáu 22, 2011

    thanks🙂

    Trả lời
  4. bimga

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    sao lưu sảng có thể chịu đc tên tô tuấn nhỉ

    Trả lời
  5. trang

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    thanks nang n n
    minh thjk chj LS nguoc TH cho chua cai thoi lang nhang

    Trả lời
  6. Tiểu Lục

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    thank KA nhé, mình thấy thương cho TD quá. mà người hãm hại HN có phải KD ko nhỉ?

    Trả lời
  7. bqsach

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    cám ơn bạn

    Trả lời
  8. Crystal pham

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    Tô Tuấn đùa với lửa à??Tội LS quá!

    Trả lời
  9. mong Tô Tuấn sẽ sửa đổi
    thanks

    Trả lời
  10. vu le

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    truyện này có giọng văn rất hay.. nhẹ nhàng nhưng quyết liệt… “chủ nhà” =>mình phục bạn quá !!! ngày nào cũng ghé đây để xem chương mới

    Trả lời
    • tớ rất thích đc khen :”> :”>, sau câu này của bạn tớ sẽ bắt tay edit chương tiếp =]]
      *ôm ôm* (à mà nóng lắm TT__TT)

      Trả lời
      • òai phải nói là
        sau câu này của bạn tớ sẽ bắt tay edit chương tiếp =]] nhưng ko biết khi nào post…
        bợn là bợn hiểu nắm đừng gạt bợn

  11. đúng là giọng văn của bạn rất rất tuyệt vời,sâu sắc.bạn giỏi môn văn lắm phải ko?chắc chắn rùi.hihi.iu bạn lắm lắm

    Trả lời
  12. quyên

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    ôi zời.nếu khen mà ngày nào cũng có chương mới thì mình khen KA cả ngày :))

    Trả lời
  13. thanh đan

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    thanks nhiu,

    Trả lời
  14. tran minh thanh ha

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    thank!!!

    Trả lời
  15. canhcam

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    vụ sách lậu này 1 là vợ cũ a Cố (ta k nhớ tên), 2 là nhỏ đang thix a TD hại HN đâu mà. thank nàng

    Trả lời
  16. loveMInJae_DBSKforever

     /  Tháng Sáu 23, 2011

    ­oa loai dan ong nhu TT dang danh (ko dam giet neu ko thi toi cho chi LS qua a!)
    thanks ss,ss oi ss mau hoan di de em con dc nhin thay TT bi ngc cho bo tuc!

    Trả lời
  17. đọc tiêu đề chương mà mình lại nghĩ là Hiểu nhiên mang thaii
    haizzzzzzzzz.
    mình vẫn thấy Lưu sảng thật tôti nghiệp. lão Tô tuấn kia xấu xí quá

    Trả lời
  18. banhmikhet

     /  Tháng Sáu 27, 2011

    thanks nàng nhé

    Trả lời
  19. thanks
    trời ơi tức cái tên Tô Tuấn quá , tên này phải bị Lưu Sảng cho 1 bài học mới yên phận >”<

    Trả lời
  20. Van miumiu

     /  Tháng Mười Hai 4, 2011

    Hay qua, cam on ban

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: