Anh, em sai rồi – Chương 7


Chương 7

Anh, em sai rồi

 Edit: Hidari

Beta: Linh Trưởng + Kim Anh

Tô Tiểu Lai vừa vào cửa đã bắt đầu đánh giá căn hộ vừa mới đến, cơ bản tất cả đều bao trùm màu đen, nhưng cũng xứng đôi vừa lứa với Trình Tiếu Phàm lắm. Tóm lại, sau bước quan sát đầu tiên của Tô Tiểu Lai, nếu có một chữ đủ để tả về không khí cái phòng này, thì đó là lạnh. Lạnh giống như Trình Tiếu Phàm vậy.

Tô Tiểu Lai chậm rãi tiến đến gần Trình Tiếu Phàm, giật mình nghe thấy Trình Tiếu Phàm hỏi :“Chỗ đó là chỗ em có thể tới sao?”

Tô Tiểu Lai run run một chút, gắng bình ổn lại rồi nhỏ giọng nói : “Đây là lần đầu em đến đó, được bạn học mời sinh nhật.”

“Thế định chơi đến khi nào?” Ngữ khí đột nhiên trở nên nhẹ nhàng, Trình Thiếu Phàm đứng lên.

“Đương nhiên là suốt đêm rồi.” Tô Tiểu Lai cũng thả lỏng cảnh giác.

Không đúng nha…

Nhìn vẻ mặt tức giận của Trình Thiếu Phàm, Tô Tiểu Lai lập tức sửa lại cho đúng: “À không chỉ hơi muộn một chút thôi, ha ha”.

“Hôm nay anh sẽ không tra xét chuyện này, nhưng mà hãy giải thích cho anh chuyện ngày hôm đó tại sao Triệu Linh San nói em uống rượu đi.”

Tô Tiểu Lai không khỏi đờ măt trâu ra, đêm nay quả nhiên là hạn chết mà, Tô Tiểu Lai rất thấy hối hận chuyện ngày hôm đó T___T, bình thường uống rượu thế nào cũng không sao, vậy mà hôm đó lại bị con yêu nữ Triệu Linh San dòm ngó. Còn nữa, Triệu Linh San đầu thai làm thục nữ con nhà ai không làm, sao lại làm cháu gái hiệu trưởng chứ, Tiểu Lai kia, mày lo cho mình còn chưa xong, thế mà lại còn dại dột kết thâm thù với con nhỏ Linh San đấy. Nói cho cùng thì vẫn là ông bà khuyên đúng : Tự làm bậy, ráng mà chịu.

“Anh, thật sự là không có uống rượu mà, con bé Triệu Linh San đó là vì có hận nên mới sỉ nhục em như vậy.” Trăm ngàn câu nói gào lên trong nội tâm Tô Tiểu Lai : Bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh.

“Nhưng tại sao hôm đó anh thấy em uống rất sành điệu vậy?”.

Một vệt sét trên trời giáng xuống…

“Ack… Anh, em sai rồi.” Tô Tiểu Lại thấy căn bản là không thể đối đầu với con người thần thánh này, đành cúi đầu nhận sai, hi vọng Trình Thiếu Phàm có thể tha cho cô lần này.

“Sai thế nào?”

“Em không nên học uống rượu.”

“Sao nữa?”.

“Em quyết định rút kinh nghiệm từ sai lầm này, về sau không uống rượu nữa.” \m/

“Chà, trong thời gian anh không ở đây ba năm, em còn phạm lỗi gì nữa không?”

“Không có, em luôn tuân thủ nội quy trường học, tôn sư trọng đạo, nhiệt tình học tập, làm việc đến nơi đến chốn, nghiên cứu khắc khổ. Không có nửa điều làm nguy hại xã hội, làm hại người khác, gây chuyện xấu xa cũng không bao giờ.” Tô Tiểu Lai rưng rưng nói.

“Phải không?”

“Vâng.” Tô Tiểu Lại thành khẩn gật gật đầu.

“Anh nghe thầy phụ trách nói em làm không ít việc sai trái.”

Hai chân Tô Tiểu Lai mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã sải lai trên mặt đất, NND, sao anh lại đi tìm thầy phụ trách của em, trời ơi, chả hay ho chút nào. Tô Tiểu Lai không ngừng nhắc mình bình tĩnh, ngẫm lại rốt cục bản thân đã phạm sai lầm nào, dùng giọng nhẹ nhất để nói.

“Anh, em sai rồi.”

“Sai thế nào?”

“Em không nên đi học muộn, thường xuyên trốn học.”

“Chỉ có vậy?”

“Thỉnh thoảng đêm không về ký túc xá.”

“Là thỉnh thoảng sao?”

“Em thề với ánh trăng, tuyệt đối chỉ là thỉnh thoảng.”

“3 năm đại học, 81 đêm không về ký túc xá, đó gọi là thỉnh thoảng?”

Tô Tiểu Lai không cẩn thận ngã lên bàn trà trước mặt, ông trời ơi, ông làm cho con tự sát hay giết con đi,…

“Ack… Anh, em sai rồi.”

“Sai thế nào?”

“Thế nào cũng đều sai rồi…”

“Tốt lắm, em đã biết những việc sai từ trước đến nay, trong tuần phải viết kiểm điểm nộp cho anh, tuyệt đối không được viết qua loa, không thì chẳng những bị trừ tiền sinh hoạt, mà về sau cũng chẳng có đồng nào đâu.” Trình Thiếu Phàm nói với ngữ khí không thể cãi lại.

“Anh à, giờ tới cuối tuần còn có hai ngày.” Tô Tiểu Lai cò kè mặc cả.

“Vậy cuối tuần sau.”

“Đã biết ạ.” Tô Tiểu Lai trong lòng còn nhiều điều không muốn nhưng cũng không dám cãi lời anh, bằng không tháng sau phải đói bụng đó. T.T

Trình Thiếu Phàm nói xong, đứng dậy đi vào phòng bếp của mình, rót ly nước uống rồi đi vào phòng tắm tắm rửa.

Tô Tiểu Lai sùi sụt ngồi ở phòng khách.

Trình Thiếu Phàm tắm rửa xong đi ra thấy Tô Tiểu Lai vẫn còn ngồi dưới đất than thở, bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vào phòng ngủ cầm quần áo ngủ của mình đưa cho Tô Tiểu Lai. “Em không sợ lạnh à? Đứng lên đi tắm đi, đêm nay ngủ lại đây cũng được.”

“Hả?” Tô Tiểu Lai ngơ ngơ ngáo ngáo nhận lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm.

Tô Tiểu Lai tắm rửa rất vui vẻ, ở trong trường điều kiện cũng không tốt được như vầy nha. Chà chà chà bên trái, rồi lại xát xát xát bên phải. Cuối cùng tắm gội thoải mái xong mới phát hiện, nội y áo lót quần lót gì đều cởi ra ném vào một góc có nước rồi. (=))).OMG, sao lại thế lày? Tô Tiểu Lai ngồi xổm xuống, đơ mặt trâu chả biết làm gì. Hu hu ông trời ơi, giúp con đi, giờ tính sao đây!!!! Trình Thiếu Phàm đang ở ngoại xem ti vi, nghe trong phòng tắm chẳng có âm thanh nào mà Tô Tiểu Lai thì đến nửa ngày rồi vẫn không thấy đi ra, liền hỏi. “Tiểu Lai, sao còn chưa tắm xong hả?”

Vẫn không thấy động tĩnh gì.

Anh đứng lên đi tới phòng tắm gõ gõ cửa hỏi : “Em tắm sao rồi?”

“Em không có đồ lót để mặc, bị ướt nước cả rồi.” Tô Tiểu Lai nức nở trả lời.

Ngoài cửa, Trình Thiếu Phàm nở nụ cười, đi đến phòng ngủ lấy đồ lót của nữ đưa vào cho Tô Tiểu Lai. Tô Tiểu Lai vui mừng mặc vào, ngạc nhiên phát hiện bộ đồ lót này vừa với mình một cách khác thường, so với đồ mình mua còn vừa vặn thích hợp hơn.

Tiểu Lai lại một lần nữa bối rối…

Cô mặc quần áo xong, liền tới phòng khách, thoải mái ngồi bên cạnh Trình Tiếu Phàm. “Anh, bộ đồ lót kia vừa thật đó, anh thường dẫn bạn gái về nhà hả?” Tô Tiểu Lai tò mò không sợ giết chết con mèo.

Trình Thiếu Phàm không quan tâm, đặt điều khiển ti vi xuống rồi đi vào phòng ngủ. “Anh, đêm nay em ngủ ở đâu?”. Tô Tiểu Lai rúm ró sợ hãi như tắc kè hoa, vội hỏi.

“À, đúng rồi, thư phòng thật ra có cái giường, nhưng mà lâu rồi không dùng tới nên đầy bụi, vậy nên đêm nay em ngủ ngoài sofa nhé!”

Gì chứ, muốn mình ngủ sofa? Mình xinh xắn ngoan ngoãn như này sao lại có một người anh ác ma thế kia hả trời? T___T Tô Tiểu Lai kêu khổ.

“Anh, em không ngủ ở sofa đâu, ngủ sofa em không ngủ được.” Tô Tiểu Lai cố gắng mưu cầu đấu tranh cho quyền lợi bản thân.

“Ngủ một đêm thôi, cứ nhắm mắt là ngủ được thôi.” Nói xong liền đóng cửa lại.

Trình Thiếu Phàm vào phòng ngủ chợt nhớ chưa đưa chăn gối cho Tô Tiểu Lai, bèn lấy chăn gối ném ra ngoài cho cô.

Ngày hôm sau lúc tỉnh dậy, Tô Tiểu Lai phát hiện mình đang nằm trên giường. Không biết mình từ lúc nào bị Trình Thiếu Phàm ôm vào phòng ngủ nữa. Dụi dụi mắt chạy đến phòng khách nhìn đồng hồ, Tô Tiểu Lai hoảng sợ, mười một giờ rồi, Trình Thiếu Phàm đi khi nào mà cũng không đánh thức cô dậy, vào bếp rót ly nước, lại thấy trên bàn có tờ giấy, chữ viết tinh tế : Dậy rồi thì gọi điện thoại cho anh, quần áo ở trên sofa.

Tô Tiểu Lai chạy đến bên sofa, ngạc nhiên khi Trình Thiếu Phàm lại vì cô mà chuẩn bị quần áo, cầm điện thoại di động gọi cho Trình Thiếu Phàm, bên kia Trình Thiếu Phàm đang xem văn kiện. “Mới rời giường à? Trên người không có tiền sao?”

“Không có. Em bây giờ tiền đi nhờ xe đến trường cũng không có, anh, hay là anh cho em tiền đi.” Tô Tiểu Lai khẩn cầu.

“Đây là trừng phạt em tội không nghe lời, tới thi cuối kì rồi, em lập thành tích thi tốt đi rồi tính.” Trình Thiếu Phàm bên kia đầu dây nói như thế.

“Ack…”

“Anh, có phải trước kia đã nói là nếu em vượt qua được một kì chứng nhận thì được thưởng một ngàn không?” Tô Tiểu Lai đột nhiên nhớ tới người nào đó trong ánh nắng sau giờ chiều kia, nói với cô câu đó.

“Anh từng nói vậy sao? Vậy được rồi, em nói thử xem, em khảo sát chứng nhận về cái gì?” Trình Thiếu Phàm cho cô cơ hội.

“Đã có giấy nhận xét nhé”. Tiểu Lai đã mơ về các bác Mao chủ tịch đỏ chót cùng một lúc bay bay nhẹ nhàng về phía mình (*mao chủ tịch chỉ tiền, cũng giống như bác Hồ ý ~~)

“Không phải bọn em học tiếng Anh đều phải có giấy chứng nhận kết quả một cách chính xác nhất sao?”

What????. Bác Mao chủ tịch cứ thế lại bay về phía chân trời xa xa T~T

“Anh phải có giấy chứng nhận chính xác thì mới giữ lời” Trình thiếu phàm nhắc nhở nói.

Haiz, Tô Tiểu Lai thở dài, hiểu rằng Trình Thiếu Phàm sẽ chẳng dễ dàng gì với cô.

Lúc đó đáng lẽ phải làm báo cáo, nhưng mà lười, giờ phải chịu thôi.

“Tiểu Lai, trưa muốn ăn cái gì đây?”. Trình Thiếu Phàm đầu tiên cho cô một chưởng, giờ lại mở con đường ăn ra cho cô.

“Anh, anh mời em ăn cơm sao?”. Tô Tiểu Lai hỉ hả, vui sướng à nha. Haha, xem ra anh cũng chẳng nỡ xuống tay sát cô.

“Nói muốn ăn thứ gì trước đi đã”.

“Em muốn ăn bò bít tết Long Thành”. Đó là món đắt nhất trong thực đơn cơm Tây, Tô Tiểu Lai vẻ mặt sung sướng vì âm ưu sắp được thực hiện.

“Được thôi, buổi tối đi”.Trình Thiếu Phàm vừa vặn xem văn kiện xong, ra hiểu bảo thư ký mang đi, sau đó thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái.

“Ack… Vậy trưa nay em phải làm sao?”. Tô Tiểu Lai cảm thấy cực kì mất mát.

“Anh bảo dì Chu mua đồ ăn em thích rồi qua làm cho em ăn”.

Nếu hỏi dì Chu là ai, thì có thể nói đó là quản gia nhà họ Trình. Trình Thiếu Phàm học đại học là lúc cô hay qua nhà họ chơi, chính là ngôi biệt thự của Trình gia. Trình Thiếu Phàm rất ít khi về ở đó, vì anh cảm thấy nhà rất lớn lại lạnh lẽo, vậy nên mới mua căn hộ hai phòng kia để ở. Tô Tiểu Lai lúc còn học trung học cũng hay đến chơi nhà họ Trình nên đối với dì Chu cũng có chút ấn tượng. Hiện giờ Trình Thiếu Phàm đang vừa nghe điện của Tô Tiểu Lai vừa đọc sách cao học.

“A, em còn nhớ món khoai tây thịt nướng của dì ấy làm đó”. Tô Tiểu Lai bắt đầu nhớ lại món ngon khi xưa.

“Buổi chiều em ở nhà viết kiểm điểm cho tốt, tối về anh sẽ dẫn đi ăn thịt bò em thích nhất”. Sau khi ra thánh chỉ thì đầu dây bên kia ngắt máy.

Gì chứ, chuyển biến một trăm tám mươi độ cũng chẳng thần tốc như thế này, Tô Tiểu Lai vẫn chưa kịp hoàn hồn lại. Một giây trước còn tức nước bọt trong mùi thơm của khai tây thịt nướng thì giây sau lại bi ai vì bài kiểm điểm là sao??? T___T Thật sự là cuộc đời lúc nào chẳng ham ăn háo uống chứ…

Giữa trưa, Tô Tiểu Lai ham ăn đệ nhất ngồi trên sofa xem tivi đáng chén đồ ăn vặt.

Tô Tiểu Lai thiệt tình chẳng có tiền mua đồ ăn vặt, cái này phải cảm tạ dì Chu yêu mến của cô, cô nói trái nói phải vòi vĩnh, dì Chu lập tức phi đến siêu thị mua ngay hai túi đồ ăn vặt cô thích nhất.

Trình Thiếu Phàm về nhà liền nhìn thấy một cảnh tượng rất phong phú, Tivi mở, Tô Tiểu Lai phơi thây hình chữ đại trên ghế, trong tay còn ôm túi đồ ăn vặt, đang ngủ ngon lành. Lại còn xung quanh Tô Tiểu Lai rải đủ thứ đồ ăn vặt, đâu đâu cũng thấy.

Trình Thiếu Phàm là người sống có trật tự, thích sạch sẽ, thậm chí có điểm giống với người cuồng lên vì sạch sẽ. Bây giờ nhìn Tô Tiểu Lai biến nhà mình thành bãi rác tràn lan đủ loại, lửa giận không đánh mà cũng bùng lên. Đến gần sofa, anh bấm số di động của Tô Tiểu Lai. Nghe tiếng di động kêu vang, Tô Tiểu Lai bật dậy, lảo đảo, thiếu chút nữa là rớt xuống đất. Cảm nhận được bóng đen đang trùm lên trước mặt, cô dụi mắt ngẩng đầu, thấy được nguyên nhân của tiếng điện thoại di động, vẻ mặt hoảng loạn nhìn Trình Thiếu Phàm.

“A, anh về rồi à”. Tô Tiểu Lai nhấc mông ngồi dậy, run run nói.

“Tô Tiểu Lai, lập tức nhặt đồ ăn rồi đem vứt nhanh lên”. Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm tràn ngập lửa giận.

Tô Tiểu Lai biết mình sai, chân chó tức tốc chạy loanh quanh thu dọn trên sofa, trên bàn, trên sàn.

Dọn dẹp xong tất cả lại, Tô Tiểu Lai thấy thực tế vẫn còn nhiều đồ chưa ăn xong, cho nên cô tìm một gói nhựa to, định bụng bỏ vào ba lô mang về kí túc xá ăn. “Em làm cái gì đó?”. Chẳng biết Trình Thiếu Phàm tự khi nào đã đứng ở phía sau cô, tay chỉ chỉ vào túi đồ ăn, bày ra dáng điệu nhàn nhã.

“Em đem đồ chưa ăn xong về ăn ạ”. Tô Tiểu Lai nhìn cái túi rồi nói.

“Anh có nói em mang về sao? Lập tức bỏ vào thùng rác, mau”. Trình Thiếu Phàm không thể khống chế tính tình, bộc phát ra ngoài.

“Không cần đâu, những thứ này vẫn còn ăn được mà”. Tô Tiểu Lai tiếc rẻ, lâu rồi cô chưa ăn đồ vặt đó nha.

“Anh không phải đã nói là cấm ăn đồ rác rưởi sao? Vứt đi ngay, không thì tới tiền sinh hoạt cũng không có đâu”. Trình Thiếu Phàm đã bắt đầu khạc ra lửa.

“ …”. Lại là bộ dạng này, chẳng lẽ em ăn đồ vặt cũng sai sao? Aiz, chịu đựng đi, Tô Tiểu Lai tay trái nắm chặt lấy tay phải, tự nhủ : Một ngày nào đó sẽ xoay chuyển càn khôn, không thể vì tiểu tiết mà làm hỏng đại sự à nha.

Tô Tiểu Lai lưu luyến không rời ngồi xổm bên đống rác đồ ăn nói lời cáo biệt.

“ Thấy hôm nay em biểu hiện không tốt, không đi nữa”. Trình Thiếu Phàm nói như không.

“ …”. Tô Tiểu Lai miệng vòng thành hình chữ O tròn vo.

Hức, một bữa ăn ngon đã theo gió mà phiêu du rồi. T_______T

Tô Tiểu Lai khóc thầm trong lòng, trên thế giới này có lẽ cô là người xui xẻo đen đủi nhất đây. Nơi nào có Trình Thiếu Phàm, nơi đó có sự xui xẻo của Tiểu Lai.

“Bữa trưa không phải còn đồ ăn thừa sao? Em đi hâm nóng lại rồi ăn đi.” Trình Thiếu Phàm đột nhiên phán một câu.

Một ngàn con quạ đen bay vù vù qua đỉnh đầu cô…

“Gì chứ? Em không nấu cơm đâu, anh biết không hả?” Tô Tiểu Lai thầm oán.

“Em tới hâm nóng đồ ăn mà cũng không biết à?” Vẻ mặt Trình Thiếu Phàm cường điệu lên vẻ kiên nhẫn.

Được, vì Mao chủ tịch đáng yêu, mình nhịn

Tô Tiểu Lai vào bếp, bật lửa, ack, bất không lên, bật lần nữa, vẫn không lên.

“Anh, bếp gas hỏng rồi.” Tô Tiểu Lai trong bếp nói vọng ra ngoài.

Trình Thiếu Phàm bị cô làm loạn đến bây giờ, bụng thì cũng đã đói bụng, nếu để cô nấu cơm, chắc tới mai cũng chưa động được tới đôi đũa. Vì thế anh đi vào bếp, mở khóa gas, bật lửa, đem đồ ăn đổ vào trong nồi. Tô Tiểu Lai nhìn động tác làm cơm thuần thục của Trình Thiếu Phàm, tình cảm sùng bái chao nghiêng như sóng nước luôn nha.

Nói thật chứ anh trai ác ma không nói lời nào vẫn là đáng yêu nhất, ví dụ như bây giờ, Tô Tiểu Lai nhìn anh xào rau, trong lòng không khỏi ảo tưởng, chẳng biết chị dâu tương lại thuộc loại gì nữa, ha ha ha.

Trình Thiếu Phàm đột ngột buông một câu, phá vỡ ảo tưởng của Tô Tiểu Lai. “Cẩn thận mà học hỏi, lần sau tới em làm.”

Quả nhiên là không thể có tình cảm với anh được mà, aiz.

Ăn uống no say rồi, nhưng Tô Tiểu Lai vẫn không trốn được công việc rửa bát đũa.

Buổi tối Trình Thiếu Phàm lái xe đến cổng ký túc, còn không quên lệnh cho cô : “Nhớ viết kiểm điểm.” Nói xong liền nghênh ngang lái xe đi.

 End

Để lại bình luận

19 phản hồi

  1. myminh

     /  Tháng Sáu 29, 2011

    phong bi?

    Trả lời
  2. sao anh nhẫn tâm thế chứ. thương TL >___< thanks Ka và Ri nhé🙂

    Trả lời
  3. ta khoái tính cách anh này nha😀 haha người như vậy dạy con rất hay.

    thanks Hidari, Linh Trưởng và bé Kim Anh nhé😀

    Trả lời
  4. anh dạy vợ từ thuở còn thơ nha.thanks Hidari,em Linh và KA nha.iu các em lắm lắm.hihi

    Trả lời
  5. cam on nang🙂

    Trả lời
  6. bimga

     /  Tháng Sáu 30, 2011

    hài chết đi được, ko biết sau này anh này dạy con có thế ko

    Trả lời
  7. khổ thân em TTL quá nhỉ, rồi sẽ tới lúc bị ăn sạch bách thôi, hô hô hô

    Trả lời
  8. Thanh kìu mọi người ạ xD Lần đầu edit truyện, chưa có kinh nghjệm luyện cv nên KA w Thớt cũng khổ nhắm =))

    Trả lời
  9. thanh đan

     /  Tháng Bảy 1, 2011

    thanks

    Trả lời
  10. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Trả lời
  11. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    truyện vui lắm
    thanks các nàng

    Trả lời
  12. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Trả lời
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: