Anh, em sai rồi – Chương 14


Chương 14

Phỏng vấn

Edit: Linh Trưởng

“Trái tim tôi chỉ có em chứ không hề có cô ấy, em phải tin tưởng tình yêu tôi dành cho em mãi mãi là chân thật…. “.

“Alo, mẹ ạ!”

“ Hừ, con còn biết mẹ là mẹ con sao? Đi lâu như thế mà cũng không biết đường gọi điện về nhà hỏi thăm sao?” Mẹ Tô tựa như núi lửa bùng nổ to tiếng mắng Tiểu Lai.

“ Mẹ, hôm nay mẹ ăn bom sao?” Tiểu Lai nhỏ nhẹ.

“Con đúng là cùng một giuộc với ba con. Có nhớ hôm qua là ngày gì không hả…hả…hả…?????”

Mẹ Tiểu Lai rất ít khi hỏi những vấn đề đại loại như vậy. Vậy nên Tiểu Lai cố gắng hết sức nhớ xem ngày hôm qua là ngày gì. Hôm qua là ngày bảy tháng bảy có gì đặc biệt đâu ~.~  Đột nhiên, đầu óc lóe sáng, nghĩ ra rồi !!!! May là Tiểu Lai cô đây hồi học trung học rất khá môn sử nha. Hồi đó cô là “thủ khoa” môn Sử của cả khối đó, điểm lúc nào cũng trên 90. Nhưng mà, cô thật không nghĩ mẹ mình lại là một công dân yêu nước như thế đó nha!

“ Mẹ! Nhân dân cả nước đều biết! Ngày hôm qua chính là ngày kỷ niệm Nhân dân Trung Quốc đứng lên chống Nhật!!!!” Tô Tiểu Lai nói xong, mặt rất tự đắc vênh lên, tựa như chính cô đã tham gia vào sự kiện ấy vậy. Tự hào quá ~ Tự hào quá ~.

Mẹ Tô khóe miệng run run, cảm xúc đã không thể kiềm chế được, quay sang nhìn ba Tô đang mồ hôi lạnh đổ ròng ròng. Mẹ Tô là mẫu người lý tưởng của chế độ “ Nữ vương ở nhà”. Ba Tô rất có lòng tin ở con gái của mình. Aiz con gái ơi con gái à, con đúng là con ba! Chúng ta là những công dân yêu nước hết mình. Vì hôm qua khi mẹ Tô hỏi ba Tô câu hỏi này, ba Tô cũng đáp lại câu trả lời y chang Tiểu Lai, nên hôm nay mẹ Tô thật muốn kề dao vào cổ ba Tô mà = =+

Mẹ Tô rít lên: “Tô-Tiểu-Lai!!!!, đúng là con gái ngoan của ba mày mà!!!! Ngày cả nước chống Nhật thì nhớ, sinh nhật mẹ mày thì quên à??????”.

Tô Tiểu Lai sợ mất mật, sinh nhật mẹ thì làm sao mà quên được cơ chứ? Tiểu Lai thuận tay lật lại tờ lịch, hôm qua đúng là sinh nhật mẹ đó. Cô còn nhớ rõ mùa hè năm ấy, hôm đó là sinh nhật mẹ, cô cùng ba quên béng đi mất. Thế nên kết quả là mẹ một tuần không về nhà ăn cơm, cô với ba phải ăn uống bậy bạ cầm cự. Từ đó trở đi, sinh nhật mẹ là ngày quan trọng, không một ai dám quên. Nhưng hôm nay….lịch sử lại lặp lại T___T

“Mẹ…con…..”. Tiểu Lai lúng búng nói.

“Con, con, con cái gì mà con! Uổng công mẹ nuôi mày. Thiếu Phàm nó còn gọi điện, gửi quà cho mẹ mày đấy. Đáng lẽ Thiếu Phàm nên là con mẹ mới phải!”.

Mẹ Tô vẫn đang tức giận nhiều lắm, chưa vơi được nhiêu đâu.

Ba Tô ở đầu dây điện thoại nói “Thôi, bà xã à, vào chủ đề chính đi!”.

“Tôi bị hai ba con ông làm tức đến nghẹn rồi. Ông nói chuyện với con gái cưng của ông đi!”.

Mẹ Tô lập tức ném điện thoại cho ba Tô, hầm hầm đi về phía cửa phòng

Ba Tô lúc này mới có thể thở, cầm lấy điện thoại nói : “Tiểu Lai, ba với mẹ con đã nói chuyện với nhau, chuẩn bị cho con về nhà nghiên cứu luận văn rồi. Vậy nên nhanh nhanh thu xếp đồ đạc về nhà đi nhé. Ở nhà gắng mà ôn tập cho tốt!”.

“Ba, con muốn thực tập, hè này không về nhà đâu.” Tiểu Lai là cao thủ nói dối bậc nhất rồi, người bình thường sẽ không nhìn ra đâu.

“Vậy sao con không nói sớm cho ba với mẹ biết?”. Ba Tô đương nhiên là bất ngờ.

“Tóm lại bây giờ ba biết là được rồi. Ba, ba yên tâm. Con sẽ tự chăm sóc mình rất tốt cho ba xem!”.

Tiểu Lai không đợi ba tiếp tục lải nhải, dập luôn điện thoại.

Nếu đã nói dối phải nói dối cho trót. Tiểu Lai cô phải nhanh chóng tìm việc làm thôi.

*

Giờ phút này, Tô Tiểu Lai líu ríu theo sát chân Từ Tố, hỏi liên tục : “Tố Tố à, thật sự là đi được đúng không?”

Từ Tố quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Lai đang hết sức lo lắng, nao núng, liền nhướn đuôi lông mày nói :”Tiểu Lai, hôm qua cậu có tắm rửa ngâm nước ấm không vậy? Sao mà không thể hiên ngang ưỡn ngực thẳng lưng hả?”.

Tiểu Lai kéo kéo cái váy không dài đến đầu gối, hỏi như muỗi vo ve :  “Tớ đứng thẳng được mới lạ đó. Chiếc giày này cao nhiêu phân vậy? Chân đau muốn chết rồi”.

Từ Tố nhìn Tiểu Lai nhăn nhăn nhó nhó, tư dưng lại cảm thấy buồn cười : “Ha ha ha, cả buổi sáng phải mặc như vầy đó, muốn tìm công việc nữa không?”.

“Tớ cảm thấy thật hối hận khi đã nhận cái lời mời kia….”. Tiểu Lai chiếp chiếp miệng nói.

“Cậu mắc chứng ảo tưởng à? Nhìn vào cái nhan sắc này thì cầu chưa chắc đã được đâu =3=~~~. Mơ hão!”. Từ Tố ở một bên nhìn Tiểu Lai cười đến run cả người.

*

“Mời người tiếp theo, Từ Tố”.

Từ Tố tao nhã đứng dậy, quay lại chớp chớp mắt với Tiểu Lai mấy cái, sau đó thẳng tiến bước vào căn phòng phỏng vấn đầy bí ẩn.

Không đến nửa tiếng sau, Từ Tố đã thong dong đi ra, cười với Tiểu Lai : “Đừng hồi hộp, cứ bình tĩnh đi. Không có gì là đáng sợ cả.”

Tiểu Lai sao có thể bình tĩnh cơ chứ. Mới đầu chỉ là hai chân run run, bây giờ là cả người lẩy bẩy. Cơ thể Tiểu Lai đang run bần bật đây này =O=~

Ba chữ “Tô Tiểu Lai” đột ngột vang lên làm cô giật mình, suýt chút nữa là thân mật với sàn nhà, may mà có Từ Tố giữ lại kịp thời.

Tô Tiểu Lai nơm nớp lo sợ đi về phía cửa phòng. Gõ cửa, bên trong có tiếng nói vọng ra “Mời vào”.

Cửa mở ra ngay lập tức. Cô đang còn tự hỏi câu giới thiệu đầu tiên nói như thế nào thì …..Chiệp, có lẽ do cô chăm chú tập trung cao độ quá nên quên mất dưới chân đang đi giày cao gót. Thế là…rầm!!!!!!! Tiểu Lai ngã oạch một cú. Rất hoành tráng! Rất ấn tượng! Như kiểu ngã “chó” rất nghệ thuật. Đã thế lại trao một nụ hôn kiểu Pháp với mặt đất nữa =A=

Vì nể mặt chủ tịch hội đồng phỏng vấn nên năm người kia chỉ biết ôm bụng, cắn chặt môi, nghẹn cười đến đau cả ruột. Ai ngờ, vị chủ tịch kia cũng cười. Tô Tiểu Lai giờ phút này chỉ ước có một cái hang để trốn vào thôi. Đây là lần đầu cô đi phỏng vấn đó đời này cô có bao nhiêu xui xẻo vậy trời?? Tất cả đều tại cái đôi cao gót này, Tố Tố chết tiệt!! Lòng Tiểu Lai lúc này tràn ngập bi phẫn. Nhưng mà, sao cái tiếng cười kia quen thuộc đến thế? Cô phủi bụi đứng dậy, mắt nhìn quét qua toàn bộ căn phòng, dừng lại ở người con trai đẹp đến hớp hồn kia. Dịch Xuyên Thần thấy Tiểu Lai đang chằm chằm nhìn mình nên ho khụ khụ mấy cái. Sau đó anh ta nhìn vào tập hồ sơ, hỏi “Tô Tiểu Lai đúng không?”.

Đúng là trái đất tròn mà. Tiểu Lai không hề nghĩ tới sẽ gặp lại Dịch Xuyên Thần ở đây. Quả nhiên là oan gia chạm mặt. Nghĩ đến trong này còn rất nhiều người khác đang rất nghiêm túc nên cô cắn răng nói :  “Vâng”.

Dịch Xuyên Thần tay gõ gõ lên bàn, thả tập hồ sơ xuống, bán tín bán nghi hỏi Tiểu Lai : “Cô đã từng là tình nguyện viên trong Thế vận hội Olympic Bắc Kinh à?”.

Hớ….đâu ra vậy? Làm lúc gì mà sao bà đây không hề biết thế? Tiểu Lai đây khi nào làm tình nguyện viên cho Thế vận hội vậy? Trời ơi, ông giết chết Từ Tố giùm con. Bà đây tin tưởng giao cho mi làm hồ sơ, thế mà …thế mà….grrrrrrừ. Đợi bà đây phỏng vấn xong sẽ xử lý mi, Từ Tố!!!

Tô Tiểu Lai hé miệng cười khẽ “Đúng vậy ạ”.

“Vậy cô có thể cho chúng tôi biết công việc của một tình nguyện viên như cô là gì được không?”.

Tô Tiểu Lai bắt đầu phát huy khả năng “chém gió thành bão” của mình. Dù cô không thật sự là tình nguyện viên Thế vận hội nhưng chuyện xung quanh nó thì nghe được không ít nha. Vì thế, mở miệng là văn chương tuôn trào, đứng lên nói chậm rãi. Đầu tiên, cô tham gia đăng ký làm tình nguyện viên, sau đó cô được đưa đi huấn luyện ở Bắc Kinh, rồi phụ trách nhiệm vụ hàng ngày như thế nào blah blah blah….Tiểu Lai không quên kèm theo “body language” khi nói. Vì thế, bài diễn thuyết của Tiểu Lai thật sinh động, y như thật vậy.  Kết thúc bài văn nói, toàn bộ hội đồng đều bị Tiểu Lai làm cho sững sờ, hoàn toàn quên đây là một buổi phỏng vấn. Tiểu Lai nhìn mọi người ngây ngẩn vì bài diễn văn của mình, lần đầu tiên có cảm giác thành công rực rỡ, đầu cũng tự nhiển ngẩng cao đầy hãnh diện.

Dịch Xuyên Thần quả thực không ngờ cái con bé này trình độ “chém gió” cao siêu đến thế. Cũng may là đã có vài lần khẩu chiến với cô nàng nên Xuyên Thần biết được cái mồm miệng sắc bén kia, nếu không thì ngồi nghe con bé này nói chắc anh ta cũng tin sái cổ rồi. Hắn ngẩng đầu nhìn Tiểu Lai. Khiếp thật, hơn 10 phút trôi qua rồi mà cô ta vẫn đang thao thao bất tuyệt . Xuyên Thần biết chắc nếu mình không cắt ngang cô nàng thì không được đi ăn cơm trưa rồi.

“Được rồi, tốt lắm. Không cần nói nữa đâu”.

Tô Tiểu Lai cũng không còn hứng thú nữa. Đột nhiên, cô nghĩ rằng việc buôn bán bên ngoài công ty thì cũng có khác gì cái việc hùng biện cô vừa làm đâu, sao không bắt ngay lấy cơ hội này chứ? Vậy nên, Tiểu Lai cung kính cúi đầu về phía hội đồng phỏng vấn, nói : “Các vị giám khảo phỏng vấn, tôi đi làm tình nguyện viên cho thế vận hội đã là chuyện cũ rồi, tôi nghĩ các vị cũng đã hiểu rõ. Tôi biết tôi còn non nớt, chưa đủ chín chắn. Thế nhưng tôi có thể chịu được cực khổ, có tinh thần kiên cường . Tôi quyết tâm phục vụ công ty, phục vụ khách hàng ở khả năng tốt nhất. Tôi coi công ty là tất cả, lợi ích của công ty là lợi ích cao nhất phải hướng đến. Quan trọng nhất là, tôi vì công ty có thể chịu vượt qua biển lửa, băng qua sông rộng, quyết không nhụt chí trước khó khăn. Tôi hy vọng quý công ty sẽ cho tôi một cơ hội để tôi dốc sức phục vụ. Xin cảm ơn!”.

Các vị giám khảo cứ nhìn Tiểu Lai, rồi lại nhìn nhau, cuối cùng vẫn là nhìn về phía Dịch Xuyên Thần. À há! Hóa ra chính anh ta mới là người đứng đầu.

Tiểu Lai thở dài trong lòng.  “Haizz, thôi rồi! Khỏi cần nhìn kết quả cũng biết mình rớt thẳng cẳng rồi”. Cả người cũng tự động nhũn xuống, không thẳng thớm như ban đầu nữa.

Dịch Xuyên Thần vẻ mặt nghiền ngẫm một chút, sau đó nói nhẹ : “Về nhà chờ thông báo nhé!”.

Tiểu Lai đang héo rũ, nghe được câu nói nay lại tựa như cây xanh được tưới nước, bừng lên sức sống. Anh ta nói như vậy có phải là còn cơ hội cho mình không. 

“Vâng”. Tiểu Lai mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng tiến ra cửa.

End

Để lại phản hồi

38 phản hồi

  1. 123vietnam

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Tem ah

    Phản hồi
  2. 123vietnam

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Thank ban nhe

    Phản hồi
  3. Đông

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Ko nghĩ nhà Ka post h này, cứ tưởng tranh tem dk

    Phản hồi
  4. Đông

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Ôi ôi ôi, thuộc sử có ích lợi gì đâu, lịch sử vãn lặp lại kìa.

    Tks tks tks

    Phản hồi
  5. Tiểu Lục

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    thank KA nhiều. thích truyện này lắm.

    Phản hồi
  6. Nh0c Boo

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Thank KA.

    Phản hồi
  7. tranghihi

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Thanks cac ban. Truyen hay lam

    Phản hồi
  8. Furin

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    khả năng chém gió thành bão??? e phục chị TL 😀

    Phản hồi
  9. lungconuong

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Mình thật phục tài ăn nói của chị này a

    Phản hồi
  10. cam on nang 🙂

    Phản hồi
  11. Nói dối ko chớp mắt! Bạn TL đúng là cao thủ!:)))

    Phản hồi
  12. Siu nhơn đầu heo người mèo súp pờ ngây thơ ít sờ mi :">

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Cô chuẩn bị quan tài là vừa đi KA. Tôi yêu chị Lai quá :X

    Phản hồi
  13. toilahuyen trang

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    minh vua o nha BI doc song chung voi sep tong xong cuoi dau ca bung bay gio sang nha ban cuoi den mom cung sai luon *ha ha* thanks cac ban nha

    Phản hồi
  14. janine

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Thank bạn Linh trưởng và KA
    Bạn TL này vui nhỉ, đúng là tài chém gió siêu đẳng.

    Phản hồi
  15. bimga

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    chết cười mất thôi, nhưng cũng ngưỡng mộ khả năng chém gió của chị này ghê

    Phản hồi
  16. Cảm ơn nàng nhiều nhé! 😡
    Có khi sau này anh chàng Xuyên Thần này lại chết mê cô nàng Tiểu Lai này ấy chứ! Cứ ngồi đấy mà cười người ta! ^^

    Phản hồi
  17. kOy_TiNy

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    bà ss chém gió

    Phản hồi
  18. Thuyto

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    Thank!

    Phản hồi
  19. Càng ngày càng bái phục TTL c y như thế này con trai ko chết mới lạ đó.truyện hay quá tks các bạn nha.^^

    Phản hồi
  20. thanh đan

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    thanks nhiu

    Phản hồi
  21. sa0bang

     /  Tháng Bảy 18, 2011

    em sap chet roi cac chi oi! cuoi den dau ca bung ! chet vi cuoi may , cu nga cho cua chi TL that dep. mong chap moi cua ss

    Phản hồi
  22. Lọ mọ nhặt ph0ng bì

    Phản hồi
  23. thanh đan

     /  Tháng Bảy 19, 2011

    thanks nhiu, uoc gi minh nhu chi ay, noi chuyen cu nhu doc dien van ay hehe

    Phản hồi
  24. thienhuyen

     /  Tháng Bảy 19, 2011

    Cám ơn các chị em đã chọn truyện này, nội dung tuyệt vời, người edit cũng là number One 🙂

    Phản hồi
  25. thanks cac ban lam lam

    Phản hồi
  26. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Phản hồi
  27. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    bái phục
    thanks các nàng

    Phản hồi
  28. Thanks nàng , mình rất thích truyện ở wp nàng 🙂

    Phản hồi
  29. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Phản hồi
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: