Anh, em sai rồi – Chương 20


 Chương 20

Anh chàng đầu bếp đẹp trai

 Edit: Vitamin B2

Beta: I’m SO2 + Kim Anh

Linda quả nhiên không hề chần chừ chút nào, rất nhanh sắp xếp cho Tô Tiểu Lai một bàn việc ở gần cửa sổ. Nói đây chính là làm nhân viên thực tập sẽ có đãi ngộ đặc biệt.

Tô Tiểu Lai bắt đầu tập trung vào sửa sang lại không gian làm việc của riêng mình, sau một hồi, chiếc bàn làm việc trống trải, đơn giản nhờ có những đồ vật trang trí nhỏ bé, xinh đẹp mà trở lên sinh động hơn rất nhiều.

Sau khi hoàn tất, cô quay ra nhìn xung quanh thì thấy trước mặt là không khí yên tĩnh và những gương mặt vô cùng trầm lặng. Cô không khỏi thở dài cảm thán từ đáy lòng, rồi đứng lên quan sát, càng thấy hiểu. Không khí công ty như vậy đúng là chỉ phù hợp với khẩu vị của người nào đó thôi. Trầm tư một lát, cô quyết định đầu tiên là phải làm quen và gây ấn tượng tốt với các đồng nghiệp.

Vì thế bóng hình nho nhỏ của Tiểu Lai di chuyển khắp phòng làm việc, từ bàn này tới bàn kia, mang cho mỗi người một cốc trà. Bước đầu tiên lấy lòng đồng nghiệp đã thành công. Hành động nhỏ bé này của Tiểu Lai đã làm những vị trai tài gái sắc dâng lên ý khen ngợi từ đáy lòng: “Cô gái này thật tốt, rất được.”

Nhưng ngoại trừ những người trên thì chỉ có một người con gái, khi Tiểu Lai bưng một ly trà nóng hôi hổi đến bàn người đó, một chuyện quỷ dị đã xảy ra.

Hả? Đáng sợ quá….

Tôi muốn biến mất…..

Đại oan gia….

…… Triệu Linh San

Đối phương chấn động không thua gì cô, không nói được câu rõ ràng: “Cô…cô…Tô..Tô…Tô Tiểu Lai, tại sao cô lại ở đây?” Triệu mỹ nhân vẻ mặt kinh hoàng, tay chỉ vào Tiểu Lai hỏi.

Hơi thở của Tiểu Lai phả trước mặt Triệu mỹ nữ, miệng há thành chữ O dần dần lấy lại sự vững vàng, hai tay cô chống nạnh, khí thế hừng hực trả lời: “Sao nào? Công ty này là của cô hay sao mà cô có thể đến còn tôi thì không?”

Triệu mỹ nhân khuôn mặt tái xanh mét rồi lại hóa thành trắng bệch đứng bất động tại chỗ, một lúc lâu mới thốt ra một câu: “Cô có dám khẳng định là cô không đi cửa sau không?”

Tiểu Lai run rẩy ~ing

Hừ, cô ta có thể đoán được sao?

“Đừng bảo là lần trước kêu cô bồi rượu, vì thế cô chớp lấy cơ hội mà quyến rũ Trình đại ca chứ? Được lắm, Tô Tiểu Lai, nhìn cô ngày thường là dáng vẻ trong sáng thế, hóa ra chỉ là ngụy trang thôi!!!” Triệu mỹ nhân gây khó dễ.

Cơ mặt Tiểu Lai co rút, càng run hơn.

Một tiếng “Trình đại ca” làm cô nổi hết cả da gà, buổi sáng mới ăn một cái bánh bao cơ mà trong bụng đã cồn cào, cuồn cuộn như nước Trường Giang chảy ngược lên trên, suýt nữa thì cô không kiềm nổi phun ra ngoài.

Vì thế Tô Tiểu Lai bắt đầu phản kích: “Này, cô gọi một tiếng “Trình đại ca” thật sự rất thân thiết và có phần mờ ám đấy nhỉ. Theo như tôi thấy thì cô và anh ta mới có liên quan đấy?”

Tô Tiểu Lai thầm nghĩ, anh trai hình như đã nghĩ lệch lạc rồi, anh ấy nghĩ gì mà lại thuê yêu nữ họ Triệu về làm chứ???!!!

“Cô, cô…?” Triệu mỹ nhân oán hận, mặt đỏ như đít khỉ giận dữ.

Bạn trẻ Tiểu Lai dương dương đắc ý, bỗng dưng phía sau lưng cô vang lên một tiếng quát lớn: “Hai cô theo tôi vào trong phòng mau”!

Được lĩnh giáo hình phạt của Linda rồi mới biết lời đồn không hề sai chút nào. Cô ta quả thật tàn nhẫn đến mức biến thái, nhẫn tâm không kiêng nể, lãnh đạm và vô tình, xử phạt không chút lưu tình, trực tiếp ra lệnh: “Các cô đã quên mất nội quy của công ty như thế nào rồi sao? Nội quy công ty có tất cả 39 điều, hai cô hãy chép một trăm bản nội quy của công ty, và nộp cho tôi trước 12 giờ trưa ngày mai”.

Tiểu Lai âm thầm oán hận trong lòng. Cô mới đến làm việc ở công ty ngày đầu tiên, hiểu nội quy của công ty được cái rắm đấy. Hơn nữa, trưởng phòng có cần thiết phải tàn nhẫn đến mức đó không? TT__TT

Tiểu Lai trừng mắt lườm Triệu yêu nữ, trong ánh mắt rõ ràng muốn nói: “Triệu yêu nữ, cô chết chắc rồi.”

Mỹ nhân trừng lại: “Cô thì tốt hơn chắc.”

Tiểu Lai nở một nụ cười từ đáy lòng: “Cũng chưa chắc nha, ha ha ha.”

Đương nhiên, dựa vào quan hệ, Tô Tiểu Lai có thể may mắn thoát khỏi nguy nan, chỉ có khổ thân cho Triệu mỹ nhân thôi. Chẳng những vẻ đẹp bị bòn rút mà tinh thần cũng bị hành hạ đến không được yên thân.

********

Giữa trưa, Tô Tiểu Lai đi theo đồng nghiệp Tiểu Miêu xuống căng tin của công ty ăn cơm.

Công ty lớn đúng là có rất giàu có nha, ngay cả đến căng tin cũng giống như cung điện hoàng gia. Duy nhất chỉ có điều không được hoàn mỹ là chính mình phải tự đi lấy đồ ăn. Nhắc tới công ty lớn, các nhân viên cũng có tố chất không hề tầm thường chút nào nha, ngay cả lúc ăn cơm, mọi người còn có thể giữ gìn dáng vẻ thong thả tao nhã và bình tĩnh của mình. Nếu như đây là ở căng tin trường học, Tô Tiểu Lai sớm đã giống như sói đói chụp mồi vọt tới trước chiếm đồ ăn nhanh nhất có thể. Đương nhiên, nhập gia tùy tục, điều này Tiểu Lai đương nhiên hiểu, nhưng điều bất an chính là phải xếp hàng?! Cô quan sát hai hàng dài toàn người là người trước mắt mà lòng đau như cắt.

“Tiểu Miêu, tại sao lại nhiều người như vậy chứ?” Tô Tiểu Lai rất kinh ngạc, nhiều cửa như vậy, tại sao mọi người lại phải xếp hàng dài thế kia.

“Cái này mà cậu cũng không biết à?” Tiểu Miêu nhìn cô bằng ánh mắt giết người không đền mạng, lập tức bày ra một bộ dáng bí hiểm, tiến đến bên tai cô hạ giọng nói: “Cậu không phát hiện ra hàng người này so với những hàng khác có gì rất khác biệt sao?”

“Thì đội ngũ đông người nhất à, này còn phải hỏi” Tiểu Lai cảm thấy hỏi vấn đề này đúng là làm nhục đến chỉ số thông minh của cô.

Tiểu Miêu liếc cô một cái: “Thật không rõ người có chỉ số thông minh thấp như cậu sao lại vào được công ty này không biết? Cậu không thấy cả đội ngũ này không có đàn ông à?”

Tô Tiểu Lai định nói gì đó rồi lại thôi. Không có khả năng, ai bảo người nào đó chính là đi cửa sau để vào công ty chứ.

Cẩn thận quan sát lại lần nữa, quả nhiên đội quân này toàn là người đẹp biết chăm sóc nhan sắc.

“Không cần hỏi tiếp, tí nữa cậu sẽ biết thôi.” Còn không chờ người nào đó mở miệng, Tiểu Miêu liền bày ra vẻ đừng-có-lên-tiếng.

Ui…

Thật thần bí ~ Mọi người trong công ty này thật đúng là……

Một loại mùi thơm của thức ăn nghênh diện bay tới, Tô Tiêu Lai bây giờ đã đói đến nỗi bụng dạ kêu vang, đứng ở phía trước cửa sổ đầu cũng không ngẩng mà ngón tay lại rất linh hoạt.

“Sư phó, tôi muốn món này, món này, món này, cả món này nữa.” Chỉ mới nhìn các món ăn thôi mà cô đã chảy nước miếng rồi.

Yên lặng – ing ~~~.

“Sư phó, tôi nói…..” Tô Tiểu Lai nhướn mắt lên thì một khắc đã bị ánh nhìn của người đàn ông trước mặt giết chết.

Trời ơi, sao lại có một người đàn ông đẹp trai tuyệt đối như vậy chứ!!! Cô không nhịn được mà giơ tay lên lau nước miếng nơi khóe miệng.

Tiểu Miêu ở phía sau không nhịn được mà chọc chọc vào cái eo thon nhỏ của Tiểu Lai, ở bên tai cô hỏi nhỏ: “Bây giờ thì cậu đã rõ chưa?”

Tô Tiểu Lai giờ thì đã hiểu một cách triệt để rồi, hóa ra đoàn người bề ngoài bình lặng tao nhã như vậy thôi, còn đâu trong lòng đúng là nhiệt tình như lửa.

Nhưng tại sao vị đầu bếp đẹp trai cứ dùng ánh mắt kinh hồn kia nhìn cô??? Không chịu lấy đồ ăn cho cô nữa chứ???

Ở trước mặt đầu bếp đẹp trai nên ai kia đành nhịn, nở nụ cười yếu ớt nói: “Ha ha, anh đầu bếp ạ, tôi muốn lấy đồ ăn,…”

Mỹ nam không biết thế nào lại đưa cho cô một cái cặp lồng cơm, vẫn là nụ cười tươi tắn mê hồn như trước: “Cái này cho cô.”

Gì cơ?!…..

Tô Tiểu Lai bị người đằng sau kéo kéo tay.

Tiêu Miêu bày ra bộ mặt nghiêm trọng, giống như người nhà thiên lôi, hỏi: “Cậu quen biết anh ta à?”

Không đợi cô phủ nhận, vị đầu bếp có ngoại hình cực kì đẹp trai đã đáp lời: “Đúng vậy”.

Oh My God!

Tô Tiểu Lai run rẩy.

Lần đầu tiên cô mắc phải tình huống khó xử này, anh đầu bếp này có ngoại hình đẹp thì đẹp thật đấy, nhưng mà không nên đùa bỡn người ta như vậy chứ. Thật là làm tổn thương đến tâm hồn non nớt của mình mà!

“Tớ không quen anh ta.” Cô vội vàng phủ nhận. Cô không muốn mình bị một đám nữ nhân đánh hội đồng đâu nha.

“Tiểu Lai, nhanh như vậy đã quên mất anh rồi sao?”. Anh chàng đẹp trai nháy mắt, dáng vẻ rất rất mê người.

Tô Tiểu Lai cảm thấy khổ sở hơn.

Người này không phải bị làm sao đó chứ? Chờ đã, vì sao anh ta lại biết tên cô?

Còn chưa kịp suy nghĩ thêm, chợt nghe thấy một trận huyên náo thúc giục nhanh lên của những người đằng sau, cô đành phải lườm anh ta một cái, tiếp nhận chiếc cặp lồng rồi xoay người rời đi.

Tiểu Lai nhanh chóng đuổi theo Tiểu Miêu, không cần nhiều lời làm chi, chỉ cần ánh mắt xám ngắt kia đã đủ để giết chết cô rồi.

“Tiểu Miêu, mình thề với ông trời ngoài kia, mình thật sự không quen anh ta”.

Hai người lần lượt ngồi xuống.

“Thật?” Trong mắt Tiểu Miêu hiện lên nét vui mừng.

Ai kia trịnh trọng gật đầu.

“Tiểu Lai, cậu nhìn trong cặp lồng cơm của cậu mà xem!!! Đấy so với phần cơm của tớ này, cậu dám khẳng định cậu không quen anh ta?” Tiểu Miêu thở dài.

Tô Tiểu Lai kinh ngạc, tất cả các món bên trong cặp lồng này đều là các món mà cô thích ăn nhất, lại còn màu sắc vô cùng ngon mắt, hơn nữa dinh dưỡng phối hợp rất tốt. Thế này thực sự là dùng rất nhiều tâm huyết khi nấu ăn.

Cô lắc lắc đầu, gắp lấy một miếng thịt kho cho vào miệng, thịt rất thơm và mềm, nước vừa đủ, gia vị vừa đủ, cô nhai kỹ rồi nuốt xuống. Tô Tiểu Lai cảm thán, TMD, ăn ngon quá trời, đời này cô chưa từng nếm qua món ăn nào ngon như vậy.

“Tiểu Miêu, cậu ăn thử miếng thịt này đi. Ngon cực kỳ, ngon lắm lắm luôn á” Tô Tiểu Lai đẩy cặp lồng về phía Tiểu Miêu, toàn đồ ăn ngon như vậy cô không thể nào thưởng thức một mình được.

“Tiểu Lai, cậu chắc chắn anh ta không phải là bạn hồi sơ trung, trung học hoặc tiểu học của cậu?” Tiểu Miêu vẫn cảm thấy hứng thú về quan hệ giữa Tô Tiểu Lai và anh chàng đầu bếp đẹp trai kia.

“Tớ lớn như vậy, bạn học không hề có ai đẹp như anh ta. Cậu yên tâm đi, tớ tuyệt đối không quen anh ta.” Tô Tiểu Lai tưởng mong rằng bạn mình đừng có hỏi thêm một câu nào về người đầu bếp kia nữa, để cô ăn một bữa cơm yên bình đi mà.

“Vậy thì bạn lúc mẫu giáo thì sao? Có khả năng không?” Tiểu Miêu biểu hiện vẻ mặt rất nghiêm trọng.

Tiểu Lai trên mặt đầy hắc tuyến -_-

********

Buổi tối về nhà, Trình Thiếu Phàm đột nhiên đưa cho cô một chiếc điện thoại di động vô cùng xinh đẹp, Tiểu Lai sung sướng cực kỳ. Kiểu dáng của chiếc điện thoại này là loại mới nhất trên thị trường nha, cô đã sớm “bồ kết” nó rồi từ khi nhìn thấy nó trên mạng, nhưng vì giá tiền của nó làm cô muốn ngất, không thể xuống tay được. Ha ha ha, anh nuôi của cô thật là tốt bụng quá đi.

“Anh, cái này cho em ạ?” Tô Tiểu Lai giả vờ rụt rẻ hỏi, nhưng trong lòng thật sự đang đàn pháo tưng bừng.

“Ai nói thế? Tiền này trừ vào tiền lương mỗi tháng của em.” Giọng trầm ấm của người nào đó lạnh lùng bật ra một câu làm đau lòng người khác.

“Gì ạ?” Miệng Tiểu Lai mở thành hình chữ O.

“Nhân viên thực tập mỗi tháng sẽ nhận số tiền lương khoảng ba ngàn, vừa đủ để trả cho chiếc đi động này.” Nói xong anh đứng dậy đi tắm.

Quá nhẫn tâm!!! Sao anh có thể đối xử vô cùng vô cùng tàn nhẫn với cô – đứa em gái bé bỏng duy nhất của anh vậy? Tô Tiểu Lai nhăn mặt nhíu mày túm lấy áo anh trai: “Anh à, vì sao anh có thể đối xử với em như vậy, em chỉ là nhân viên thực tập ở công ty anh, em chỉ nhận được có hai tháng tiền lương vậy mà anh thu gọn mất một tháng tiền lương của em rồi. Anh, anh đừng nhẫn tâm thế mà”

“Nếu em muốn biết anh nói đùa hay nói thật thì cứ thử xem, anh cũng không ngăn cản đâu.” Những lời này không hề tác động gì đến anh, ngược lại còn chọc giận anh nữa.

“Mất một tháng tiền lương thì một tháng tiền lương, em không sợ”. Tô Tiểu Lai nhanh chóng thu hồi lại giọt nước mắt vừa rồi thật vất vả mới nặn ra được. Thật là bất công T___T

Muốn đấu với anh ấy ư? Khả năng thua trận của mình hình như rất là cao?

Thôi bỏ đi, không suy nghĩ gì nữa. Từ trước tới nay Tô Tiểu Lai cô đây vẫn là một người lạc quan, yêu đời, cho dù có chuyện đau buồn gì xảy ra, cô cùng lắm là buồn năm ba phút rồi lại quên ngay.

Và cuối cùng, mọi hứng thú và chú ý của cô tập trung lên chiếc di động mới xinh xắn này.

Ngắm điện thoại đến phát chán rồi cô gửi một tin nhắn an ủi tới Từ Tố, nhưng trên thực tế vẫn là thử xem điện thoại mới dùng ra sao.

“Từ Tố, tớ mới đổi điện thoại di động nè. Chính là cái mà tớ “bồ kết” ở trên mạng đó.” [Lời tác giả: Đây là một tin nhắn an ủi nhưng thực ra vẫn là khoe khoang di động mới thôi à -_-|||]

Từ Tố rất nhanh trả lời: “Cậu bỗng dưng phát tài hả?”

Tô Tiểu Lai kìm nén khổ sở ở trong lòng, mạnh mẽ trả lời: “Tớ tìm được việc rồi. Một công việc ở công ty anh trai tớ.”

Từ Tố: “Quả nhiên là phát đại tài. Hai chị em mình khi nào thì gặp nhau ăn mừng đây?”

Tô Tiểu Lai giật mình, trong đầu chỉ có thể nghĩ đến mấy từ: không-có-tiền-đâu, vì thế cô giả vờ hỏi: “Ai chủ chi thế?”

Từ Tố bấn: “Gọi tớ tiếng chị thì tớ mời cậu.”

Tô Tiểu Lai vô liêm sỉ đồng ý: “Chị ơi, chị à, em yêu chị chết mất. Thơm một cái nè.”

Từ Tố run rẩy: “Tô Tiểu Lai, cậu đúng là đồ mặt dày.”

Chờ người nào đó tắm rửa xong đi ra, mở TV, Tiểu Lai cất điện thoại. Cô ngồi trên ghế sôfa, chủ động dịch lại gần anh, mở miệng với kế hoạch nham hiểm có sẵn trong lòng: “Anh à, buổi sáng hôm nay chúng ta ăn bữa sáng xong rõ ràng là còn chưa dọn dẹp mà, sao mà đến tối bàn ăn đã sạch sẽ hết trơn rồi a?”

Người nào đó cầm lấy điều khiển liên tục chuyển kênh, ánh mắt còn không thèm nhìn cô lấy một cái: “Em quan sát kỹ thật đấy, nếu đem khả năng này mà áp dụng trong công việc thì chắc chắn sẽ rất có ích.”

Đương nhiên rồi, người ta đây phải cắn răng vì đồng vàng viền đỏ rực rỡ in hình bác Mao mà!!!

“Anh à, em vẫn luôn luôn quan tâm đến cuộc sống hằng ngày của anh mà.” Tô Tiểu Lai bày ra khuôn mặt cực kỳ đáng yêu nhìn người kia.

“Anh đã thuê người hằng ngày tới đến dọn dẹp nhà cửa rồi”. Người nào đó nhẹ nhàng mở miệng.

Ha ha ha, Tiểu Lai cười thầm ba tiếng vô sỉ. Quả nhiên là cô đoán trúng phóc rồi :X:X:X

End

Bạn nghĩ gì về bài viết này?

49 phản hồi

  1. tranghihi

     /  Tháng Bảy 25, 2011

    thanks

    Phản hồi
  2. Thanksss!Thích couple này quá!Mà ko biết anh chàng đầu bếp là ai nhỉ???

    Phản hồi
  3. toilahuyen trang

     /  Tháng Bảy 25, 2011

    minh cung thac mac anh chang dau bep nay h

    Phản hồi
  4. Mưa bụi bay

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    ui ui, thanks ss nha ^^
    Lượn qua như cầu may, mà may mắn thật 😡

    Phản hồi
  5. Tiểu Lục

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    bạn TL càng ngày càng dễ thương. thank các bạn nhiều.

    Phản hồi
  6. Mưa bụi bay

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    haha, thấy cô Tiểu Lai gian xảo xích lại cười duyên với anh thì đã thấy lạnh lưng dùm anh rồi mà! Thế nào cổ cũng òn ỉ đòi làm thuê dọn dẹp ở nhà, để kiếm thêm tiền cho xem!! :)) Với khả năng dọn dẹp của cô ấy chắc đời anh này từ nay sẽ rối lọan lên hết…haha

    Đọc truyện này thấy cô Tiểu Lai này so cute! Anh đầu bếp kia đẹp trai thế mà cổ cũng không nhớ có quen người ta hay không nữa, đúng là…Tiểu Lai mà!! :))

    Phản hồi
  7. Đông

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    Đẹp trai thì đã sao? Ngày nào cũng bồi dưỡng món hợp khẩu vị , aiz, mau đi tăng size quần áo

    Phản hồi
  8. o0_moon_0o

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    hay quá! típ đi các nàng , ta mong từng chương từng giờ từng khắc

    Phản hồi
  9. lungconuong

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    uh! Mình cũng zậy đó

    Phản hồi
  10. Em nghĩ cặp lồng là do anh Tiếu Phàm cho người mang đến đó.
    Các chị ơi cho em hỏi Triệu Linh San là ai ạh?

    Phản hồi
    • Mưa bụi bay

       /  Tháng Bảy 26, 2011

      ừ, mình cũng muốn hỏi cô linh san này là ai =))
      Tưởng đọc quên trước quên sau chứ, hỏi sợ bị mắng :))

      Phản hồi
      • thảo

         /  Tháng Bảy 26, 2011

        có gì 2 bọn mình cùng bị mắng, đỡ sợ :d

      • o0_moon_0o

         /  Tháng Bảy 26, 2011

        triệu linh san là cháu ngài hiệu trưởng trường của tô tiểu lai ý. các nàng có nhớ hôm tiểu lai bị gọi đi tiếp rượu ko ^-^

      • Àh hoá ra là con bé đó, chắc nó cũng đi cửa sau để vào công ty của Tiếu Phàm rùi. Thank nàng nha

      • o0_moon_0o

         /  Tháng Bảy 26, 2011

        hi! không có gì, đang mong chờ từng chương mới
        nhanh lên nha các nàng

    • kOy_TiNy

       /  Tháng Bảy 26, 2011

      chuẩn đó ak.. cặp lồng đó ngoài tiểu phàm còn ai nữa

      Phản hồi
      • thảo

         /  Tháng Bảy 27, 2011

        cuối cùng cũng cóa người cùng chung ý nghĩ với mình. Thanks các chị nha *moazzzz*

  11. thanh đan

     /  Tháng Bảy 26, 2011

    thanks nhiu

    Phản hồi
  12. thanks cac nang

    Phản hồi
  13. Anh Phàm chiều Tiểu Lai quá, iu iu 😡 😡
    Cảm ơn nàng nhiều nha!

    Phản hồi
  14. o0_moon_0o

     /  Tháng Bảy 27, 2011

    các nàng! bao giờ thì ra chương mới vậy

    Phản hồi
  15. Mình thấy các bạn làm song bộ truyện sau khi ly hôn… mình có đề nghị các bạn tập trung làm truyện anh em sai rồi đi . làm nhanh nhanh , nhiều nhiều đọc mới hay . mình thật ko có kiên nhẫn để chờ mất . chờ đợi kiểu này chắc mình đọc truyện khác mất mà quên trang web này, quên truyện này vì khi đọc lại mình ko nhớ nội dung của tập trước hoặc chuyện xảy ra với nhân vật đó lắm . hic hic

    Phản hồi
    • Nghe bạn nói là mình thấy khó tiêu ghê gớm. Mắt bạn bị cận 1000 độ à mà ko thấy mấy trước Ly hôn sắp hoàn và hôm qua mới hoàn, bộ nào gần hoàn thì phải tập trung edit truyện đấy cho xong rồi mới tập trung đến truyện kia chứ. Bạn ăn nói mà ko dùng đến đầu óc à, sao mà thốt ra những lời khó chịu thế? Mình rất vui khi bạn thích truyện này, mong bộ này hoàn thành nhanh để bạn đờ phải “chờ đợi, mất kiên nhẫn, sợ rằng quên trang này”. Nhưng mà sao bạn vô cảm, ích kỷ thế? Bạn chỉ biết nghĩ cho bạn thôi mà ko nghĩ cho người khác. Truyện Anh, em sai rồi có tận 4 người eidit, toàn những người là lớp 12, học nhiều đến bục mặt, vội tốc cả đít lên, tập trung vào năm sau còn thi đại học, về nhà sau khi học xong vẫn phải thức đêm edit truyện cho mọi người. Bạn ko thông cảm thì thôi còn nói lời khó nghe, làm ức chế editor nữa. EQ tình cảm của bạn = 0 à?

      Phản hồi
      • Nói không phải khoe nhưng bọn mình toàn học trường trọng điểm của tỉnh, thành phố, thời gian ko có nhiều, ngoài học hành ra thì thời gian còn lại phải dành cho những công việc khác của cuộc sống, không phải chỉ có rảnh là ngồi vào, cắm mặt vào edit truyện để thỏa mãn nhu cầu của bạn. Bọn mình còn mong hoàn thành truyện nhanh gấp nhiều lần bạn chứ không phải mỗi bạn sốt ruột đâu. Đây là bọn mình edit theo sở thích và đam mê, ko phải là trách nhiệm phải edit của bọn mình. Bạn có biết thời gian edit truyện là bao nhiều thời gian không mà đòi một lần post luôn mấy truyện? Không biết thì đừng phát ngôn bừa bãi, yêu cầu cao quá, đọc mà muốn đi WC lên được, bất lịch sự. Đọc com của bạn mà mất cả hứng edit, Kim Anh sẽ buồn lắm đấy.
        Còn chuyện bạn muốn đọc truyện khác vì phải chờ quá lâu thì cứ việc thôi. Đọc truyện mà ko nhớ nội dung truyện trước thì đọc làm gì hả bạn? Đọc xong quên luôn thế, nói thẳng thà đừng đọc còn hơn. Mình khuyên chân thành là bạn chỉ nên đọc vài truyện 1 lúc thôi bạn ạ, đừng đọc nhiều quá, đầu óc lú lẫn, lấn át lý trí rồi ảnh hưởng đến cảm giác, nói ra những lời vô cảm đấy, giờ ko đọc thì truyện nó ko mất đi, cũng chẳng ai đọc mất cả.

      • Mong lần sau bạn dùng não của mình nhiều hơn khi nói chuyện, và đừng thốt ra những lời bất lịch sự làm khó chịu người khác. Bọn mình rất thích muốn có nhiều người biết đến và yêu thích truyện này, nhưng những độc giả như bạn, nói thẳng ra thà ko có còn hơn.
        Nếu bạn thấy mình ăn nói hơi bất lịch sự thì bạn đừng nên tức giận làm gì, và hãy đọc lại với suy xét những lời nói bên trên của bạn đi rồi hãy trách người khác, và bạn sẽ hiểu được cảm xúc của các editor khi đọc com của bạn. Còn nếu bạn thấy com của mình bình thường thì xin lỗi, chúng mình bó tay và nên xem lại cảm giác của mình đi nhé :). Mong rằng lần sau sẽ ko phải đọc lại những com như thế này của bạn và của những lời khác. Đừng tạo áp lực cho các edit quá, vì áp lực học hành cũng đã kinh khủng lắm rồi.

        @Kim Anh: sr vì com 3 com dài nhưng tôi đọc ức chế quá, ko nói ko đc, nói cho người này sáng mắt ra. Còn nếu thấy bực mình hay ko đồng ý, cô cứ thẳng tay mà xóa com cho tôi. KO cần bận tâm nhé ;). Đừng có mắng tôi bất lịch sự đấy, tôi đã kiềm chế nhất có thể, và lựa lời nói ko khiếm nhã rồi, bình thường tôi…. ngay :”>

    • thảo

       /  Tháng Bảy 27, 2011

      Hình như lại là cái bạn hôm nọ bị mọi người ném đá ở chap 15 Anh, em sai rồi. Lần này bạn dùng dấu, chấm dấu phẩy có vẻ có nhiều tiến bộ nhưng độ khó chịu cho những người đọc cm của bạn vẫn vậy

      Phản hồi
  16. vô vi

     /  Tháng Bảy 27, 2011

    thanks nàng

    Phản hồi
  17. Hidari

     /  Tháng Bảy 27, 2011

    @ sang : Này, rảnh ko? Đi moi lại cm trc đi xem bọn tôi nói thế nào? Thực đang chán đời vì mấy người như bạn đấy, đọc chùa miễn phí, 1 câu cảm ơn ko có mà còn hạch sách cắp đít bỏ đi. Tôi ko nói nhiều, ngắn cho lành, nói với bạn lại làm phí não ngắn của tôi.

    Muốn đọc nhiều? Lăn đi kiếm cv đi, đọc hết luôn. Sợ quên ndung? Quên ko vào blog này nữa? Mời, tôi thắp nhang mời đấy, đọc loại cm dai dẳng khó bảo này tổ tăng xông, mà trời lại nóng.

    Thế nhé, tôi ăn nói bỗ bã, văn vẻ dở lắm nên đầu đường xó chợ thế thôi. M0ng đây là lần cuối tôi phải bức xúc re 1 cm thế này từ bạn.

    Phản hồi
  18. Đông

     /  Tháng Bảy 27, 2011

    Thôi, tứ cô nương đừng buồn nữa. Để ngộ kể humor cho lên tinh thần nào. Cơ mà post vào đâu đây

    Phản hồi
  19. huongtung

     /  Tháng Bảy 28, 2011

    bao gio thi ra chuong tiep ha ban

    Phản hồi
  20. thanks
    truyen hay lam
    thich lam nha

    Phản hồi
  21. thanks cac ban ,iu cac ban lam lam

    Phản hồi
  22. Truly

     /  Tháng Tám 11, 2011

    mình cũng muốn có anh trai như thế hixxxx

    thanks nha XDDD

    Phản hồi
  23. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Phản hồi
  24. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    thanks nhé

    Phản hồi
  25. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Phản hồi
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: