Anh, em sai rồi – Chương 24


Chương 24

Con đường cao học không lối về

Edit: Vitamin B2

Beta: I’m SO2 + Kim Anh

Bí thư Lý tiếp tục đưa cơm cho Tiểu Lai thêm hai lần nữa, Tiểu Lai vẫn im lặng không nói gì. Mặc dù ngày nào đồ ăn của cô cũng chất lượng hơn người khác, nhưng cô vẫn thực sự muốn hét to lên với bầu trời xanh là “Thứ tôi cần không phải cơm, mà là sự yên tĩnh”. Được rồi, anh họ Lý này so với anh đầu bếp chỉ có hơn chứ không có kém. Cô muốn dò hỏi vì sao anh ta lại đến đây, anh ta cũng chẳng la hét mà hoàn toàn giả câm giả điếc, còn luôn luôn biểu hiện bộ dạng kinh hãi, giống như là Tiểu Lai cô sẽ ăn anh ta sạch sẽ hay sao ý. Nhưng mà cuối cùng cô đã nhận ra một điều, kiếp trước cô khẳng định là gây ra một tội lỗi vô cùng to lớn, không thể tha thứ được với gia tộc anh em nhà họ Lý này, và bây giờ hai người cùng đến đây hợp sức trả thù cô. Hơn nữa còn làm cho cô tự biết khó mà lui, nếu không thề không bỏ qua. Haizz, thật là một kế hoạch vô cùng hoàn hảo o[╯□╰]o.

Khi đã hiểu ra vấn đề, Tô Tiểu Lai quyết định phải phá hỏng kế hoạch của hai người này bằng mọi giá, nơi này không cần chị thì còn đầy nơi khác cần chị, không thiếu chỗ nhé. Hiện giờ, tất cả anh chị em trong công ty này đều ghét cô mất rồi, chẳng nói đâu xa, ngay cả anh chị em trong bộ phận nhân sự cũng không thèm để ý đến cô nữa. Mỗi ngày cô đều ngồi ở bàn làm việc lướt web miễn phí đến mức nhàm chán, chơi hết trò này đến trò khác rồi cũng thấy không có ý nghĩa, điện, tốn điện, tốn nước và mọi thứ đều thấy tốn kém lãng phí, trong lòng cô cũng thấy bất an. Bác Mao không phải luôn ủng hộ tất cả mọi người phải biết tiết kiệm sao?

Nghĩ vậy, Tô Tiểu Lai lại lặng yên không một tiếng động đứng dậy, cho tất cả mọi thứ trên bàn của mình vào túi. Trước khi rời đi, trong lòng cô lẩm nhẩm đọc một bài thơ hay: “Nhẹ nhàng ta rời đi, ta giữ im lặng đến cùng. Ta để ý đến túi quần, cẩn thận không để lộ bác Mao ra ngoài”.

Giờ phút này Tô Tiểu Lai cảm thấy vô cùng đau khổ, bởi vì cô đã tình nguyện làm việc nhiều ngày như vậy nhưng không nhận lại một chút thông báo gì về tiền lương. À nhưng chẳng phải tiền lương tháng này phải là bù vào trả tiền cho chiếc điện thoại mới của cô sao? Điều cô tiếc hơn nữa là tiền lương những tháng sau này của cô …. cũng thế T______T.

Cô đã muốn từ bỏ, thật sự muốn từ bỏ, nhưng còn có một tòa núi cao sừng sững ngay trước mắt cô. Trình-Thiếu-Phàm, phải, anh ấy có đồng ý cho cô đi không??? Không thể đoán được, anh nuôi của cô có phải là người dễ đối phó đâu cơ chứ.

Tiểu Lai hốt hoảng vào thang máy, rất nhanh đã lên tới tầng 28. Ra khỏi thang máy, cô đi vài bước, bỗng nhìn thấy Linda cùng Bí thư Lý, hai người này đang nói chuyện với nhau về điều gì đó. Rồi sau đó họ quay sang nhìn Tô Tiểu Lai, bí thư Lý có vẻ không được tự nhiên, mặt còn hơi hơi nóng lên nhưng Linda thì lại vô cùng nhiệt tình, có ý tốt kéo tay cô, hỏi: “Tiểu Lai, tới gặp cậu phải không?”

Cậu? Ôi trời, người này đúng là có trí nhớ siêu phàm, ngay cả chính cô còn quên mất chuyện này rồi =..=

Tiểu Lai có chút xấu hổ, đáp: “Vâng ạ.”

Bí thư Lý ngây ngẩn cả người. Ở tầng 28 này hình như làm gì có ai có số tuổi phù hợp để làm cậu của cô ấy.

Trong lòng Linda cười thầm nhưng ngoài mặt vẫn cẩn thận và biểu hiện nhiệt tình, lập tức giải thích nghi hoặc cho bí thư Lý: “À, bí thư Lý này, anh còn không biết sao? Kỳ thật Tiểu Lai chính là cháu gái của tổng giám đốc chúng ta đấy.”

Bí thư Lý đứng hình toàn tập, điều này không thể tin được. Thấy vậy, Linda lại một lần nữa cho người ta thấy sự kiên nhẫn hơn người của mình: “Anh cũng thấy điều này không thể tin nổi phải không? Kỳ thật thì ngay từ đâu tôi cũng không tin đâu, nhưng Tiểu Lai lại nói với tôi là bà ngoại của cô ấy lúc sinh ra tổng giám đốc đã rất lớn tuổi rồi.”

Bí thư Lý nghe xong chỉ cảm thấy một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, bọn họ đi theo tổng giám đốc suốt từ bên Mỹ tới giờ, nên chuyện gia đình của anh ấy anh tất nhiên anh cũng hiểu biết không ít. Tổng giám đốc rõ ràng là con một mà, sao có chuyện từ trên trời rơi xuống một cô cháu gái vậy? Trời ạ, đầu anh hiện giờ rối tinh rối mù rồi. Đời sống riêng tư của tổng giám đốc đúng là không nên đoán mò linh tinh, nếu không sẽ rối rắm muốn chết (___|||||).

Tô Tiểu Lai lại hiểu thêm được một điều nữa, trong công ty này không chỗ nào là không có bát quái (||___||)

********

Sau khi nghe thấy người bên trong nói “Vào đi”, Tô Tiểu Lai đẩy cửa bước vào trong phòng.

Trình Thiếu Phàm thật ra không tò mò vì sao cô lại tới phòng làm việc của anh, trong lòng anh sớm đã đoán được tám chín phần nguyên nhân là gì rồi.

Cô vừa tiến tới thì anh bảo cô ngồi vào ghế sofa phía đối diện, anh còn tự mình rót cho cô một cốc nước nữa làm cho Tiểu Lai không khỏi thấy vui mừng xen lẫn lo sợ. Thật sự là không quen mà, làm cho anh trai cô phải hầu hạ cô nữa.

Cô suy nghĩ xem nên mở miệng như thế nào, cuối cùng nghĩ mở màn vẫn nên hàn huyên chút chuyện.

“Anh à, anh vẫn bận rộn nhiều việc nhỉ”.

“Không vội.” Câu nói của anh thật sự là ngoài dự đoán của cô.

“À, vậy thì… vậy em có chuyện muốn nói với anh ạ.” Thực ra đến lúc này cô vẫn cảm thấy hơi căng thẳng.

“Ừ.” Trình Thiếu Phàm vừa lúc ngồi xuống bên cạnh cô.

“Em muốn nghỉ việc.” Tiểu Lai cúi đầu, giọng cũng nhỏ hơn gấp đôi.

“À!” Anh chỉ nói đúng một tiếng này thôi còn đâu không nói thêm câu nào phía sau cả.

Tô Tiểu Lai hoảng loạn, “À” là có ý gì? Đồng ý với lời cô nói, hay anh chỉ đơn giản là bộc lộ cảm xúc của mình?

“Anh, em nói là em muốn nghỉ việc ạ”. Tô Tiểu Lai sợ anh không nghe rõ, nên cô nhất định nói rõ lại một lần nữa.

“Ừ, anh đồng ý.” Anh cũng trả lời rất rõ ràng.

Cô không phải là nghe nhầm đấy chứ? Làm sao có thể? Ngay cả đến nguyên nhân vì sao muốn nghỉ việc cô còn chưa nói ra, làm sao anh có thể đồng ý dễ dàng thế được? Điều này rất rất rất không giống tác phong của anh!!!

Bất an, cực kỳ bất an. Cảm giác này bao vây ngực cô vô cùng khó chịu.

“Vì sao anh không hỏi em là nguyên nhân tại sao?” Tô Tiểu Lai là người thiếu kiên nhẫn trước.

“Vậy em nói đi!” Dáng vẻ Trình Thiếu Phàm vẫn bình tĩnh không nóng không lạnh.

“Gần đây anh không nghe thấy tin đồn gì liên quan đến em à?” Mọi tin tức trong công ty, anh không thể không biết được, hơn nữa bí mật nhỏ của anh vẫn còn sau tấm rèm sân khấu mà.

Trình Thiếu Phàm đương nhiên biết, hơn nữa anh còn là tên đầu sỏ gây ra chuyện này mà.

“Tốt lắm, nếu chỉ là chuyện đồn đại nhảm nhí, vậy thì cần gì phải bận tâm. Em nói xem nếu em nghỉ, em định làm cái gì bây giờ?” Trình Thiếu Phàm trước mắt là tạo ra từng bước để hoàn thành nhiệm vụ mà mẹ Tô đã giao cho anh. Kỳ thật anh ngay từ đầu cũng không hoàn toàn đồng ý với mẹ Tô việc cứng rắn cho Tô Tiểu Lai học cao học. Nhưng mà tấm lòng, nỗi khổ của cha mẹ đều như vậy cả, nên anh chỉ có thể nghe theo thôi. Sau khi ngẫm lại, ngốc như Tô Tiểu Lai thì học thêm hai năm nữa cũng không thiệt hại gì cả.

Cô không hề nghĩ ngợi, đáp lời: “Em chờ tới khai giảng ạ.” Trong khoảng thời gian này cô đã chịu không ít đau khổ rồi, bây giờ phải nghỉ ngơi thoải mái để lấy lại sức mới được.

“Năm thứ tư hình như không có khóa, phải không?”

“Học kỳ một vẫn còn có khóa mà. Hơn nữa em còn muốn chuẩn bị nhiều cho cuộc thi.”

“À ha! Sao tự nhiên em yêu thích việc học thế?”

“Đương nhiên rồi ạ. Từ sau khi đi làm đến nay, em đã sâu sắc nhận ra được một điều, làm sinh viên vẫn thích hơn.” o[╯□╰]o, cái này gọi là lĩnh ngộ a~~!”

“Không sai, vậy em có muốn tiếp tục học không?” Trình Thiếu Phàm hướng dẫn từng bước.

Tiểu Lai vẻ mặt kinh ngạc: “Anh có ý gì ạ?”

“Học cao học.”

“Em không cần.” Cuối cùng cô vẫn trốn không thoát được được vận mệnh học cao học. Không được, lần này cô nhất định phải ý chí kiên định. Bất luận dù anh có uy hiếp thứ gì cô quyết không khuất phục.

“Không phải em muốn tiếp tục làm sinh viên sao?”

“Nhưng em càng muốn kiếm tiền hơn.” Tô Tiểu Lai nói ra ý muốn chân thật từ nội tâm, nhưng đầy đủ thì còn thiếu một câu “thoát khỏi sự kiểm soát của anh” nữa. Nhưng cô đành nén ở trong lòng, không dám nói ra.

Trình Thiếu Phàm cười tinh quái nhìn cô: “Em coi việc học cao học trở thành công việc ở công ty đi, tiền lương ba ngàn một tháng. Thế nào?”

Tô Tiểu Lai vừa mới cố gắng đứng thẳng thì không khỏi run rẩy một chút. Đề nghị này còn tà ác hơn cả lời uy hiếp T_________T

Ba mươi hình bác Mao đỏ chót một tháng đó nha…

Tô Tiểu Lai nhịn không được trong lòng thầm tính kế, nói không chừng sau này công tác, tiền lương còn không được ba ngàn một tháng như thế này. Hơn nữa, học cao học đằng nào cũng phải làm thêm kiếm tiền mà. Sở trường của cô chính là giả ngu giả ngơ, luôn làm qua loa cho xong. Ha ha, cô cẩn thận cân nhắc trong lòng một phen, còn không nhịn được vệnh mặt cười đắc ý. Mình đúng là càng ngày càng thông minh.

Đấy tranh tư tưởng trong lòng hai phút, Tô Tiểu Lai mạnh mẽ gật đầu.

Trình Thiếu Phàm không thấy kinh ngạc. Anh biết được nhược điểm trí mạng của cô là gì mà.

“Tốt lắm. Ngày mai anh sẽ bảo bí thư Lý đăng ký cho em một lớp phụ đạo chính trị.”

Tô Tiểu Lai giận dữ, căm hận nói: “Anh, anh sẽ không cho em nghỉ ngơi trước hai ngày sao?”

“Chỉ còn bốn tháng nữa thôi là trường sẽ báo cáo kết quả học tập của em. Anh đang xem xét xem liệu có nên thuê gia sư cho em hay không đây.” Lời anh nói động đến đúng nỗi đau của cô.

Lòng Tô Tiểu Lai lập tức lạnh đến tận đáy. Cô mới chỉ nghe qua học sinh tiểu học, trung học mới cần thuê gia sư, bây giờ đến học cao học cũng cần phải thuê gia sư á? Điều này làm cô phải ngẩng mặt với người khác như thế nào đây? Hơn nữa, thành tích hiện giờ của cô cũng không hề không thể chịu nổi như anh nói đi? Cô chẳng qua bình thường ham thơi chút đỉnh thôi, chứ kết quả vẫn bình thường mà. Anh không nên coi thường người khác như vậy chứ, Tô Tiểu Lai cô đây cũng là một người có ý chí nha. Trong lòng có một cỗ lửa nóng đột ngột bốc lên, cô chỉ đơn giản muốn giả ngây giả ngô, qua loa cho xong rồi thoải mái nghỉ ngơi. Hiện giờ toàn thân cô phát ra một cỗ lửa nóng mãnh liệt, thật là, nỗi nhục này không thể nào nuốt trôi được.

“Không cần, em xác định vững chắc qua được lần này.” Cô đứng thẳng lên, ngẩng đầu ưỡn ngực, chẳng hiều vì sao bây giờ cô lại có tinh thần thấy chết không sờn vô cùng mãnh liệt. Hừ, dám xem thường Tô Tiểu Lai cô đây hả, trước tiên phải có khí thế áp đảo anh đã.

Trình Thiết Phàm cười thầm. Tốt lắm, mục đích đã đạt được.

********

Sau khi thu phục được cô, Trình Thiếu Phàm thông báo tin tức tốt lành này cho mẹ Tô. Mẹ Tô cười đến nỗi miệng không ngậm lại được, thú nhận trên điện thoại với anh: “Thiếu Phàm, để cho nó chuẩn bị thật tốt nha, đừng để mẹ phải mất mặt trước mặt dì cả của nó như lần trước nha.”

Thiếu Phàm bối rối, không khỏi thắc mắc: “Để mất mặt là sao vậy mẹ?”

“À, là như vậy nè. Trước đó không lâu, mẹ cùng dì cả của Tiểu Lai cá cược, nếu như Tiểu Lai nhà chúng ta tốt nghiệp thì dì cả sẽ bao mẹ cùng ba Tiểu Lai đi du lịch Châu Âu mười ngày. Nếu Tiểu Lai không đỗ, ba mẹ phải bao bọn họ. Cho nên, con nhất định phải làm cho Tiểu Lai tốt nghiệp với kết quả cao đấy nhé.” Mẹ Tô thao thao bất tuyệt.

Trình Thiếu Phàm trên mặt đã đầy hắc tuyến.

Cuối cùng thì anh cũng hiểu được Tiểu Lai không thông minh là theo gen của ai rồi.

Mẹ Tô lại tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Kỳ thật, có đi châu Âu hay không cũng không quan trọng, chủ yếu là cho con gái mẹ đi kìa, đi khắp nơi để con gái mẹ giỏi hơn. Con gái dì cả đỗ bằng thạc sĩ ở một trường đại học bên Mỹ, hiện tại nghe nói còn tìm được một con rùa vàng rồi, dì ấy vui quá mà khoe và kể chuyện cho mẹ một ngày một đêm liền. Lúc đấy mẹ cảm thấy băng giá trong tim a… Thiếu Phàm à, con cố gắng hiểu nỗi lòng này của mẹ nhé.”

Trình Thiếu Phàm ở bên kia điện thoại đã ngẩn người, cuối cùng vẫn là chột dạ, ngoài mặt vẫn dịu dàng đáp ứng với mẹ Tô.

“À, đúng rồi, mẹ còn chuyện nữa muốn nhờ con.” Hình như mẹ Tô hôm nay vô cùng phấn khởi.

“Mẹ Tô, có chuyện gì mẹ cứ nói đi ạ.” Chỉ cần là yêu cầu của mẹ Tô, trên cơ bản anh đều đáp ứng hết.

“Ôi chao, Tiểu Lai nhà chúng ta đó mà, đến bây giờ vẫn còn chưa có người yêu, khiến cho mẹ và ba nó vô cùng sốt ruột.” Mẹ Tô nói tới đây thì dừng lại một chút, xong nói tiếp: “Con nhân lúc này, xem xem có người nào thích hợp thì giới thiệu cho nó một người đi”.

Sắc mặc Trình Thiếu Phàm không khỏi biến đổi, trong lòng vô cùng rối loạn: “Mẹ Tô, Tiểu Lai mới có hai mốt tuổi, em nó vẫn còn nhỏ mà mẹ”.

“Nhỏ cái rắm ấy. Khi mẹ hai mốt tuổi bằng nó bây giờ là đã có thể vớt được cả một mẻ cá rồi”.  Mẹ Tô nhịn không được mà thốt ra lời thô bạo, nhưng mà nói “vớt được cả một mẻ cá” có phải là hơi phóng đại rồi không =..=

Trình Thiếu Phàm bị kinh sợ, mẹ Tô quả thật mạnh mẽ quá đi!!! Khó trách ba Tô …

Anh đang ở trong tình huống không biết ứng phó ra sao thì bên trong điện thoại truyền đến giọng của ba Tô: “Thiếu Phàm, con đừng nghe mẹ Tiểu Lai nói linh tung. Tiểu Lai bây giờ vẫn còn nhỏ, vẫn là phải học tập tốt để tốt nghiệp đã.”

Trình Phiếu Phàm nghe xong không khỏi thở phào một hơi, đáp một tiếng “Vâng ạ” rồi lấy cớ bận họp cúp máy.

Sau khi cúp điện thoại, mẹ Tô quả nhiên quay ra trách cứ chồng: “Ông làm cái gì thế hả? Tôi nói thế là đúng rồi mà ông còn nói xem vào làm gì thế hả?”

“Bà cũng không xem lại mình vừa mới nói lời hồ đồ gì cả. Bà nói thế giống như là Tiểu Lai của chúng ta không có ai thèm để ý nó vậy.” Ba Tô cũng không cam lòng yếu thế hơn.

“Tôi nói này ông già. Tôi thấy chính ông mới đang giảng dạy những điểu vớ vẩn đấy. Bao nhiêu năm nay ông vẫn không nhìn ra Thiếu Phàm đối với Tiểu Lai của chúng ta là có tình ý hay sao?”

“Bà nói có ý gì vậy?”. Ba Tô gãi gãi đầu. Thật là, chẳng hiểu gì cả.

Mẹ Tô chán nản, lúc trước thế nào bà lại yêu cái đồ mọt sách ngu ngốc này vậy? Nhưng may mà Tiểu Lai của bà hoạt bát, hiếu động, gặp người người thích.

“Chính là loại tình cảm nam nữ đó.”

“À ha”. Tô ba lúc này mới hoàn toàn hiểu ra, lại không nhịn được hỏi: “Vậy vừa nãy, vì sao bà lại bảo Thiếu Phàm giới thiệu đối tượng cho Tiểu Lai?”

“Tôi làm thế không phải là tăng thêm ý chí cho nó sao? Thôi quên đi, nói chuyện với ông tức muốn chết, tôi đi chơi mạt chược đây.” Nói xong thì mẹ Tô đi luôn ra cửa.

Còn lại ba Tô ngồi một chỗ sung sướng, rung đùi đắc ý.

End

Để lại bình luận

33 phản hồi

  1. Tiểu Mút Mót thuần khiết ~~

     /  Tháng Tám 2, 2011

    Tem cho yú và móp :”>

    Trả lời
  2. cam on nang🙂

    Trả lời
  3. cipcip

     /  Tháng Tám 2, 2011

    anh có bà mẹ vợ thật cao minh, thế mới trị đc con rể chứ

    Trả lời
  4. linh

     /  Tháng Tám 2, 2011

    thanks

    Trả lời
  5. Tiểu Lục

     /  Tháng Tám 2, 2011

    thank Vi, So2 và Ka nhiều.

    Trả lời
  6. tranghihi

     /  Tháng Tám 2, 2011

    thanks

    Trả lời
  7. Mưa bụi bay

     /  Tháng Tám 2, 2011

    haha, vậy mà anh Thiếu Phàm còn chê mẹ Tiểu Tô không thông minh ha!! Ai cũng cần có mẹ đứng kế bên như Tiểu Tô nhà ta :))

    CẢm ơn em nha. MUah!

    Trả lời
  8. lungconuong

     /  Tháng Tám 2, 2011

    hihihi, cám ơn nàng nhiều nha

    Trả lời
  9. mẹ Tiểu Tô cao tay quá =))

    Trả lời
  10. He he, cao tay như Thiếu Phàm mà vẫn bị mẹ Tô dẫn dắt từng nấc một

    Trả lời
  11. Bố mẹ Tô thật dễ thương!:)

    Trả lời
  12. Thao

     /  Tháng Tám 2, 2011

    Thank you unie

    Trả lời
  13. Huong

     /  Tháng Tám 2, 2011

    He he, em Tieu Lai bi ba me ban cho anh Pham roi!!🙂
    Thanks cac em.

    Trả lời
  14. me To qua cao tay. mat nhin nguoi cung chuan nua.😀
    thank

    Trả lời
  15. thanks các nàng nha

    Trả lời
  16. bimga

     /  Tháng Tám 2, 2011

    bà mẹ cao tay thật

    Trả lời
  17. Thanhnghi

     /  Tháng Tám 2, 2011

    Anh Pham bi vao trong cua me Vo
    Thank u nang oiii

    Trả lời
  18. wow.me v wa cao tay.Thế này thì Thiếu Phàm chết chắc rùi,truyện hay wa nàng ơi.tks các nàng nha.

    Trả lời
  19. thienthien

     /  Tháng Tám 2, 2011

    thanks

    Trả lời
  20. toilahuyen trang

     /  Tháng Tám 2, 2011

    minh yeu ong bo ba me nay qua ha ha

    Trả lời
  21. trời ơi hay quá xá là hay, phục mẹ Tô thật nha.
    thanks các em iu quí!!!

    Trả lời
  22. thanks cac nang

    Trả lời
  23. ý mẹ tô thiệt là dữ qá ha

    Trả lời
  24. Jinu

     /  Tháng Tám 2, 2011

    Yêu quá, cảm ơn nàng!😡

    Trả lời
  25. tata

     /  Tháng Tám 2, 2011

    mong chap sau. thank nang na

    Trả lời
  26. Đông

     /  Tháng Tám 3, 2011

    Tuyệt chiêu khích tướng, ko nhanh tay là mẹ đi tìm đứa khác. Ặc ặc

    Trả lời
  27. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Trả lời
  28. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    thanks nhé

    Trả lời
  29. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Trả lời
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: