Anh, em sai rồi – Chương 28


Chương 28

Tỏ tình vào sinh nhật [2]

Edit: I’m SO2

Beta: Kim Anh

Dịch Xuyên Thần đứng trước TV nhất thời chấn động, không hề để ý đến những lời nói mơ màng của hai cô gái mê trai kia. Kia có phải Trình Thiếu Phàm kiệm lời, luôn chỉ nói nửa câu cần nói dù khi đang đùa mà anh quen không? Không ngờ được từ miệng cậu ta mà cũng bật ra được những lời dịu dàng như vậy, không ngờ được cậu ta cũng có thể thổ lộ một cách lãng mạn quá mức như thế, càng không ngờ được nhất nữa là người mà cậu ta đang thổ lộ là Tô Tiểu Lai, người đã N năm làm em gái của mình.

Nghĩ vậy, anh không khỏi lo lắng cho La San, kỳ thật từ đầu anh đã biết Trình Thiếu Phàm chỉ xem cô ấy là em gái, khi đó anh cũng đã cố khuyên cô nhưng tình cảm của cô đối với Trình Thiếu Phàm dường như là một thứ tình cảm cố chấp.

“Tớ mặc kệ, đời này kiếp này tớ chỉ yêu mình anh ấy, cậu hiểu không? Lần đầu tiên tớ gặp anh ấy, khoảnh khắc anh ấy mỉm cười hỏi tên tớ, tớ không tự kiềm chế được mà yêu anh ấy, đó là nụ cười đẹp nhất mà tớ từng được thấy. Lúc ấy tớ đã nghĩ, có phải ông trời thương tớ, trước đây làm tớ mất đi người thân nhất, bây giờ thì lại làm cho anh ấy bước vào cuộc đời tớ, tóm lại, tớ sẽ không buông tha anh ấy.”

Đó là nguyên văn lời La San.

Chương trình vừa kết thúc, Tô Tiểu Lai ôm bụng đi ra từ phía nhà sau, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Dịch Xuyên Thần đang đứng ngẩn ngơ trước màn hình lớn, bước nhanh đến bên cạnh anh, huơ năm ngón tay mảnh khảnh, nói: “Nghĩ gì vậy? Sao lại thất thần thế.”

Dịch Thần Xuyên thu hồi suy nghĩ, cười mỉa: “Không có gì, chờ em thôi, đi nhé?”

********

Công viên nước

Dịch Xuyên Thần đứng ở lan can bảo hộ nhìn Tô Tiểu Lai ôm phao cứu hộ, dường như đang chơi rất vui, anh không hiểu được có gì mà cô thích thú đến thế, “Em Tiểu Lai à, em ôm phao cứu hộ cười ngây ngô gì đấy? Không thèm quan tâm anh chút nào cả.”

Tô Tiểu Lai ngẩng đầu nhìn anh, ngắm bông tai kim cương lóe sáng trong ánh nắng mặt trời, cười khúc khích: “Anh cùng em xuống dưới chơi đi? Trời nóng như thế, ngâm mình trong nước thật là thích nha.”

Dịch Xuyên Thần nhìn sơ một cái liền đoán ra nha đầu này không biết bơi, nói nhanh, “Anh không có trẻ con như em, em xem xem dưới nước chỉ có trẻ em và ba mẹ của chúng, vậy mà em vẫn còn ngang nhiên đi xuống đấy mà chơi à? Em thậm chí còn không biết bơi nữa, phải không?” Giọng điệu rõ ràng đang mỉa mai.

Bị nói trúng chỗ đau, Tô Tiểu Lai mở miệng, có chút dỗi nói: “Hừ, anh chờ xem, anh của em biết bơi, em sẽ nhờ anh ấy dạy…”

Vẻ mặt Dịch Xuyên Thần cười xấu xa cắt ngang cô: “Nhớ ngày đó, anh còn là thầy dạy bơi của anh em đấy, em gái Tiểu Lai à, có muốn anh làm thầy giáo cho em không?”

Tô Tiểu Lai há mồm, đang muốn nói gì đó. Lúc này điện thoại của Dịch Xuyên Thần reo, nhìn tên người gọi, sắc mặt khẽ biến, anh quay sang nói với Tô Tiểu Lai: “Em chơi trước đi, anh đi nghe điện thoại.”

Nói xong bước đến bóng cây cách đó không xa, “Alô, La San…”

Bên kia truyền đến âm thanh nôn nóng, hỗn loạn: “Xuyên Thần, cậu biết chưa? Người anh ấy thích lại là Tiểu Lai, tớ nên làm gì bây giờ?”

Xem ra La San đã xem chương trình đó, anh thở dài nói: “Buông tay đi! Đừng ngày càng lún sâu hơn nữa.”

“Tớ không muốn!” La San dừng hai giây, châm chọc hỏi: “Không phải cậu thích Tiểu Lai sao?”

“Cậu nói hươu nói vượn gì đó?” Dịch Xuyên Thần nóng nảy, khuôn mặt đỏ gần một nửa.

“Nếu cậu không thích em ấy thì tại sao suốt ngày cứ quanh quẩn bên tớ hỏi chuyện về em ấy.” La San là một người tinh mắt, rất giỏi quan sát.

Dịch Xuyên Thần im lặng, vô thức đưa mắt nhìn về phía Tô Tiểu Lai, không thể phủ nhận, anh rất quan tâm Tô Tiểu Lai, luôn không tự chủ được mà nghĩ về cô, nhưng mà anh vẫn chưa xác định được đó có phải là thích cô hay không.

Thậm chí sau này biết được Trình Thiếu Phàm thích Tô Tiểu Lai, anh cũng không có ý định giậu đổ bìm leo, chiếm trước tiên cơ.

“Được rồi, khoan nói chuyện này đã, tớ phải cúp máy đây, còn có chút việc.” Nói xong liền định cúp máy.

“Khoan đã, không phải cậu đang ở cùng với Tiểu Lai đó chứ?”

“Làm sao cậu biết?” Dịch Xuyên Thần giật bắn người.

“Thiếu Phàm đi khắp nơi tìm em ấy, chiều nay tớ đến nhà Trình Thiếu Phàm, định chúc mừng sinh nhật em ấy… Còn nữa, tớ hẳn là phải cảm ơn cậu, chương trình kia chắc là Tiểu Lai chưa xem được phải không?”

“Buổi tối tớ sẽ đưa cô ấy về, tớ cúp máy đây.” Dịch Xuyên Thần cất điện thoại, thở dài một hơi, quyết định hôm nay đưa cô ấy đi chơi liệu có phải là sai lầm?

********

“Em ăn cay được à? Ngon lắm à?” Dịch Xuyên Thần thật sự không nghĩ rằng các quán ăn lề đường lại ngon như vậy, nhìn người ngồi đối diện đang ăn rất ngon lành.

“Tất nhiên, anh có muốn ăn chân gà nướng không? Không ổn rồi, cay quá, em đi sang bên cạnh mua ly kem đây.” Miệng vẫn còn đang ngốn thức ăn, cô đứng dậy.

Dịch Xuyên Thần ngăn cản cô, “Được rồi, để anh đi mua cho.”

“Cảm ơn.” Tô Tiểu Lai vừa nói xong liền ngồi xuống, cầm bạch tuột nướng ăn chăm chú.

Một lúc sau, Dịch Xuyên Thần cầm một ly kem quay lại, thấy cô vẫn đang ngồi ăn, dưới ánh đèn mờ nhạt, nước mắt Tô Tiểu Lai vì cay mà chảy ròng ròng, anh không khỏi nhíu mày, “Cay như vậy mà em còn ăn?”

“Ha ha, đây gọi là lấy cay để lấn át cay.” Nói xong đứng dậy đoạt lấy ly kem trên tay anh.

Hai người im lặng một lúc, Dịch Xuyên Thần đột nhiên mặt mày nghiêm túc hỏi: “Này Tiểu Lai, không phải em bị bỏ đói mấy chục ngày đấy chứ?”

Haha không biết người này đã thiệt hại với cô cả ngày chưa? Hiển nhiên là quá thiệt hại rồi!!! Dù sao cái gì muốn ăn cũng đều ăn rồi, ngày hôm nay thật hài lòng, liệu ngày sinh nhật như hôm nay còn có thể lập lại… nên dùng từ gì để diễn tả nhỉ, đúng rồi, thích điên cuồng, một mức độ thích rất cao nha.

“Này, không phải hôm nay anh mời khách sao? Em muốn ăn cái gì thì ăn, ăn không biết ngừng nghỉ cũng được?” Tô Tiểu Lai nhìn cái que nhỏ trên bàn cảm thán, đã hai tháng nay cô không được ăn chơi thỏa thích, không được đề cập đến quán ăn lề đường với anh cô nếu không muốn tìm đường chết.

“Em thật là thẳng thắn, anh em bỏ đói em à?” Dịch Xuyên Thần cảm thấy kỳ quái, Trình Thiếu Phàm không thể nào keo kiệt đến độ ngay cả quán ăn lề đường cũng tiếc.

“Anh em dĩ nhiên là không bỏ đói em rồi, nếu không thì làm sao ăn nói với ba mẹ em, chỉ là anh ấy đối với em quá nghiêm khắc, anh ấy chẳng phải là kiểu người như thế sao? Khó mà nói…” Nói đến đây, cô chần chờ một chút, nhìn mắt Dịch Xuyên Thần, hoài nghi nói: “Ôi, em nói với anh, anh sẽ không nói lại với anh của em đấy chứ? Không được, hai người rất thân, em không nói tiếp vẫn tốt hơn.”

“Làm sao có thể? Anh em có hành động cứ như ông hoàng ấy, đôi khi anh cũng thấy khó chịu!” Đây gọi là gì, chính là dẫn dắt từng bước.

Tô Tiểu Lai khẽ chớp mi, phút chốc hai mắt sáng rực, đây gọi là gì, chính là sau mười năm bị áp bức rốt cuộc cũng tìm được đảng phái, tìm được tổ chức, tìm được nhân dân, tìm được đồng bào a, cuối cùng cô đã có được chuỗi ngày mưa, vì thế vỗ mạnh đùi một cái, nói: “Đồng chí à, tôi nhiều năm nay đã chịu đau khổ dưới sự áp bức của anh trai.”

Nói xong còn lấy tay lau đi nước mũi (+___|||)

Tô Tiểu Lai một khi kích động lên sẽ không giống người nữa, không để tâm đến Dịch Thần Xuyên có theo kịp nhịp điệu của mình hay không, cô bất thình lình vươn bàn tay dính đầy nước sốt của mình nắm lấy tay anh rất lâu, giống như những người đồng hương được gặp nhau vậy, đôi mắt lưng tròng nước mắt.

Đợi đến khi Dịch Thần Xuyên có thể phản ứng lại thì bàn tay anh đã được phủ bởi một lớp mỡ dày rồi.

Bao nhiêu cảm xúc bị dồn nén, Tô Tiểu Lai bắt đầu thao thao bất tuyệt, than khóc kể lể lịch sử đau thương của mình trong nhiều năm qua, “Em nói cho anh biết, anh của em đó, đúng là vắt chày ra nước đến cực hạn mà, không ai trên đời này có thể nhỏ nhen hơn anh em được đâu. Anh biết không, lúc học sơ trung, các cô gái thích anh em đều chạy đến tìm em, nhờ em giúp bọn họ đưa thư tình, đương nhiên là phải có hối lộ nho nhỏ chứ em chẳng làm không công bao giờ đâu. Buổi tối khi về nhà, vốn là em định đưa tận tay cho anh em, nhưng mà nghĩ lại anh em thường ngày hay có những hành vi ác độc với mình, em bắt đầu giở thủ đoạn, thừa lúc em ngồi một mình ở băng sau trong xe ô tô, len lén làm rơi cặp của anh ấy, nhân cơ hội đem tất cả thư tình bỏ vào. Đợi đến khi về nhà, em âm thầm đi nói cho ba em biết anh ấy trên trường nhận rất nhiều thư tình của nữ sinh, kết quả có thể đoán được, anh em nhất quyết không thừa nhận, sau đó em liền mở cặp của anh ấy ra, tiếp theo anh ấy bị ba em dẫn vào thư phòng dạy bảo suốt hai giờ. Em cứ tiểu nhân trả thù anh ấy, không ngờ anh ấy còn khen em, nhưng thực ra anh ấy âm thầm lấy mất đồng hồ báo thức của em suốt hai tuần liền, hại em trong khoảng thời gian ấy ngày nào cũng đi muộn, ở trường bị thầy giáo la, về nhà bị ba mắng, anh xem xem, anh em không phải là người quá quá nhỏ nhen hay sao?”

=_=|||

Cái này không phải là do em gây chuyện trước sao, nếu là anh không chừng sẽ giấu đồng hồ báo thức của em suốt một tháng? Dịch Xuyên Thần nhịn không được nghĩ thầm.

Nhưng ngoài mặt là tỏ vẻ đồng tình, vỗ bàn một cái:”Thật không chịu được, anh của em thật là đáng giận mà!”

“Anh cũng nghĩ thế à? Còn nữa, nhắc đến quán ăn lề đường thì anh em còn đáng trách hơn nữa, anh em chắc là người đến từ sao Hỏa, so với người trái đất chúng ta thật là khác xa nhau mà, từ khi anh ấy vào nhà em, em chẳng thể ăn đồ ăn lề đường nữa, anh ấy so với ba mẹ em còn nghiêm khắc hơn nữa, không ngày nào không mắng em, tại sao em lại có một ông anh biến thái, lấy nỗi đau của người khác làm niềm vui như thế này chứ?” >”<

Câu nói này tràn ngập sự oán hận rất sâu, rất sâu a!

Tô Tiểu Lai khi nói câu này không những oán hận mà còn đầy phẫn nộ.

Nhưng mà Dịch Xuyên Thần lại thấy đây là một loại quan tâm, Trình Thiếu Phàm trước giờ đã để tâm đến ai như vậy sao? Cả thế giới này, có thể làm cho cậu ta thành một người dịu dàng chỉ sợ có mình Tô Tiểu Lai. Trong lòng Dịch Xuyên Thần không khỏi có chút ghen tuông, nếu đổi ngược lại Tô Tiểu Lai ở bên cạnh anh nhiều năm như vậy, anh đảm bảo mình sẽ không làm cho cô ghét mình như thế.

Nghĩ vậy, Dịch Xuyên Thần vừa nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn sớm, quyết định đưa Tô Tiểu Lai về, ngẫm lại Trình Thiếu Phàm cả ngày nay chắc bồn chồn không yên thì cảm thấy buồn cười, một Trình Thiếu Phàm không gì không làm được mà giờ đây cũng có ngày bất lực trước chuyện tình cảm. Bất quá với anh mà nói, hôm nay biết được Tô Tiểu Lai không thích Trình Thiếu Phàm, thậm chí có phần chán ghét, anh thấy mình cũng còn có cơ hội, Trình Thiếu Phàm cũng không kiểm soát được chuyện tình cảm của mình.

Tô Tiểu Lai vừa nghe phải đi về, tâm trạng xuống dốc không phanh, làm sao giải thích đây? Anh chắc đang rất giận dữ mà ||____||.

Đến khi Dịch Xuyên Thần lấy xe xong, nhìn thấy Tô Tiểu Lai giữa đường phố đông đúc ôm chặt lan can bên đường, anh tất tả chạy tới, lo lắng nâng cô dậy, hỏi: “Tiểu Lai, làm sao vậy? Có chỗ nào không khỏe à?”

Tô Tiểu Lai rên, bụng đau thắt lại, không đứng dậy nổi, Dịch Xuyên Thần đứng bên cạnh lo lắng muôn phần, quyết định thật nhanh: “Đi bệnh viện nhé? Nào, anh cõng em.”

Dứt lời liền ngồi xổm xuống, Tô Tiểu Lai vừa nghe đi bệnh viện, khuôn mặt nhỏ nhắn sợ hãi đến mức trắng bệch, nói lắp bắp vài chữ, “Không… không đi bệnh viện… không cần…”

Dịch Xuyên Thần nhìn dáng vẻ khổ sở của cô, đành phải ra chiêu cưỡng ép, đứng dậy bế cô lên, ai ngờ nha đầu này tay nắm chặt lan can, toàn thân cố dùng sức trụ lại, mặc cho anh kéo thế nào cũng không nhúc nhích, đành phải ngồi xổm xuống lần nữa, nhỏ nhẹ khuyên: “Tiểu Lai, ngoan, buông tay, anh đưa em đi bệnh viện.”

Lúc này bụng Tô Tiểu Lai rất đau, trán rịn ra không ít mồ hôi lạnh, dưới tình thế cấp bách này, người duy nhất hiện ra trong đầu cô là Trình Thiếu Phàm, “Gọi… gọi điện thoại cho anh em, được không?”

Dịch Xuyên Thần cho tới bây giờ chưa nghĩ sẽ gặp phải tình huống này nên có chút hoảng loạn, một tay đỡ cô, một tay lấy điện thoại gọi cho Trình Thiếu Phàm, người phía bên kia rất nhanh nghe máy.

“Thiếu Phàm, Tiểu Lai đang ở cạnh tớ, em ấy có vẻ không được thoải mái, không thể đứng nổi, em ấy lại nhất quyết không chịu đi bệnh viện…”

Trình Thiếu Phàm ở bên kia nghe được, lập tức cắt ngang anh, giọng lộ rõ vẻ khẩn trương, “Đừng đưa em ấy đi bệnh viện, cậu còn nhớ đường đến biệt thự của tớ không, đưa cô ấy đến đó, tớ về ngay đây.”

“Ừ, được.” Dịch Xuyên Thần vội vàng cúp điện thoại.

Ở bên cạnh nghe anh gọi điện, Tô Tiểu Lai cả người vì quá đau đớn mà thần trí bắt đâu mơ hồ, mơ mơ màng màng cảm giác được có người ôm mình, sau đó liền ngồi vào trong xe.

End

Để lại bình luận

33 phản hồi

  1. vu le

     /  Tháng Tám 6, 2011

    thank

    Trả lời
  2. hế hế, phong bì của ss, lấy ruột lun nhá, iu em:-*

    Trả lời
  3. Thao

     /  Tháng Tám 6, 2011

    Thanks to my 2 lovely sister *moazzz*

    Trả lời
  4. Đông

     /  Tháng Tám 6, 2011

    Thế là cả kế hoạch của TTP đi tong. Rõ là đồ máy móc, chiện tình cảm lại còn lên sẵn kế hoạch thì dễ gặp trục trặc.

    Trả lời
  5. tranghihi

     /  Tháng Tám 6, 2011

    thanks

    Trả lời
  6. >~< chừng nào có chap mới a

    Trả lời
  7. La San là em họ của anh Thần mà, sao lại xưng hô như vậy?

    Trả lời
    • Em nghĩ La San và Xuyên Thần chỉ hơn nhau vài tháng tuổi nên bình thường cứ xưng cậu-tớ. La San cũng không chịu gọi Xuyên Thần là anh, nên Tô Tiểu Lai đã từng hiểu lầm hai người này có JQ😀

      Trả lời
  8. hihi.chap này đọc thấy TTP tội nghiệp ghê bỏ bao quyết tâm để thổ lộ kết cục nhân vật chính hok bik j lun><potay,haha.thanks các nàng

    Trả lời
  9. Với tình hình này thì biết khi nào TL mới biết đc tình cảm thật của TP chứ!!!:(

    Trả lời
  10. cám ơn cả nhà nhé, chết cái tội ăn linh tinh đấy mà🙂

    Trả lời
  11. toilahuyen trang

     /  Tháng Tám 6, 2011

    hay qua cam on cac em

    Trả lời
  12. Thanhnghi

     /  Tháng Tám 6, 2011

    Cam on nang

    Trả lời
  13. thanks các nàng nhé ^^

    Trả lời
  14. ôi muốn chap sau

    Trả lời
  15. khổ thân anh Xuyên quá, anh không thấy khi người ta sợ hãi thì người ta nhớ tới ai à? Anh ơi từ bỏ hy vọng đi(anh ko thắng được Phàm ca đâu mừ)
    Thank các em nhiều nhá!
    Toàn đọc chùa, giờ mới com cảm ơn à

    Trả lời
  16. thienthien

     /  Tháng Tám 6, 2011

    thanks
    đây là ăn vỉa hè đây hehe

    Trả lời
  17. Jinu

     /  Tháng Tám 6, 2011

    chap sau sẽ hay lắm đây, cảm ơn nàng nhiều nhé!😡

    Trả lời
  18. Furin

     /  Tháng Tám 6, 2011

    đúng là người tính không bằng trời tính ==
    nhưng mà đến cái lúc “nguy kịch” thì người đầu tiên TL nghĩ đến vẫn là TP. thế là ok rồi :))
    ths nàng

    Trả lời
  19. lungconuong

     /  Tháng Tám 7, 2011

    Man mác buồn

    Trả lời
  20. thanh đan

     /  Tháng Tám 10, 2011

    thanks nhiu

    Trả lời
  21. thangsauxanh

     /  Tháng Tám 14, 2011

    thank you!

    Trả lời
  22. banhmikhet

     /  Tháng Tám 28, 2011

    thanks nhé

    Trả lời
  23. kitty

     /  Tháng Chín 18, 2011

    Thank nàng

    Trả lời
  1. [Tiểu Thuyết] Anh, Em Sai Rồi! | Hoàng Hôn Tứ Hợp « Never Give Up
  2. Anh, em sai rồi | Tiểu Bạch Miêu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: