Trì niên Giản Nặc – Mở đầu


   Design by Chuột  Ngơ

Mở đầu

Độc nhất cả đời

Có lẽ khi bắt đầu quen biết, số phận đã định họ sẽ dây dưa cho đến chết …

Đêm sâu yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi ngay cả tiếng hơi thở nhẹ đều nghe thấy rất rõ ràng.

Cô gái nằm gọn trên giường, người quấn một chiếc chăn bông dày, đôi mi thanh tú nhíu lại, thường xuyên xoay mình, cô ngủ rất không yên ổn. Trong cái tĩnh lặng của buổi đêm lắng nghe kĩ có thể nghe rõ tiếng môi và răng phát ra những âm thanh vô nghĩa, nhưng nó quá nhỏ khiến cho người ta không thể nghe được đến cuối cùng cô muốn nói điều gì.

Chiếc đèn đầu giường hắt ánh sáng mờ ảo lên người đàn ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng không hề ngủ, dường như cảm nhận được cô có gì đó khác thường, anh cúi xuống. Xuyên qua ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, đôi mắt sâu thẳm không chớp mắt dừng lại trên người cô gái còn đang mơ ngủ, yêu thương vuốt ve ngón tay lên gò má mịn màng của cô, sau đó vỗ nhẹ lưng cô, cử chỉ dịu dàng giống như đang dỗ đứa trẻ ngủ ngon.

Cô gái bất an dành được niềm an ủi, cô khẽ rên nhẹ một tiếng rồi theo bản năng tiến vào chỗ ấm áp bên cạnh, hàng lông mày dần dần dãn ra, đi đến trước ngực anh tìm tư thế thoải mái sau đó nặng nề chìm vào giấc ngủ. Ôm cơ thể mềm mại không xương của cô chặt vào lòng, người đàn ông hôn lên trán cô rồi thở một hơi thật sâu khép mắt lại. Thể lực bị tận dụng quá mức khiến cho hai người kiệt sức đến mỏi mệt, lúc này họ có nhu cầu cấp bách cần nghỉ ngơi.

Bóng tối lặng yên bao trùm lên cảnh vật, đêm vắng vẻ chỉ còn lưu lại tiếng hơi thở đều đều, bao phủ lên đôi nam nữ đang nằm ôm nhau trong phòng.

Đêm, càng sâu.

Sáng sớm hôm sau, người đàn ông ngủ say bị đánh thức bởi âm thanh của tiếng thủy tinh vỡ,

“Tiểu Nặc?” Anh vùng dậy, gạt chiếc chăn đắp đến thắt lưng ra, vội vã chạy nhanh vào phòng tắm.

Không ngờ được, trước mắt xuất hiện cảnh tượng liên tục lặp lại nhiều ngày nay. Hơi nước mờ ảo, cô gái mảnh mai tay nắm chặt thành nắm đấm, trán vô lực tựa lên thành bồn tắm lạnh băng, vòi hoa sen trên đầu vẫn còn phun nước lạnh khiến mái tóc dài cuộn sóng của cô bị ẩm ướt, lộn xộn vương lên mặt. Tấm gương trên tường phản chiếu khuôn mặt cô tái nhợt như không còn giọt máu nào, dòng nước lạnh băng chảy xuống bàn tay trắng bệch tiều tụy.

“…Tiểu Nặc”, ánh mắt lo lắng dừng lại ở vệt máu đỏ tươi bị thương trên cổ tay cô, tim như bị điện xẹt đến đau đớn.

Anh bước vội vàng đến bồn tắm, kéo cánh tay lạnh run của cô vào lòng, giọng nói trần thấp tràn đầy đau lòng, “Anh đưa em đi bệnh viện.” Còn có lần sau như vậy khả năng cô thật sự sẽ chết, anh không dám mạo hiểm thêm nữa.

Cô gái thở kiệt lực để cố kiềm chế cơ thể đang run run rối loạn, được bao phủ mở lớp sương mù mông lung, cô nhìn lên đôi mắt còn hằn sâu vết đau thương của anh, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống, “Anh đồng ý rồi mà. Em vẫn còn có thể chịu đựng được.” Nói xong, cô nhếch khóe môi, cố nặn ra một nụ cười tươi tắn như hoa bách hợp nở rộ.

Đón nhận ánh mắt buồn bã của cô, trái tim người đàn ông như bị ngàn vạn mũi kim đâm, thứ chất lỏng ẩm ướt lạnh lẽo không ngừng chảy ra, nỗi đau đớn quặn thắt lại trong lồng ngực anh, ngẩng đầu lên cố kiềm chế giọt nước mắt tràn mi, tay nâng cao lên mạnh mẽ đặt đầu cô lên ngực trái, giọng khàn khàn nói, “Tiểu Nặc, đồng ý với anh, bất luận có khó khăn thế nào cũng không thể bỏ cuộc.” Trong lòng anh bỗng dâng lên cảm giác rất sợ hãi không thể hiểu được, dường như chỉ cần nhắm mắt lại là cô sẽ biến mất, chưa bao giờ có nỗi khủng hoảng nào dày vò anh như vậy, đau đớn như tim anh bị xé rách thành trăm mảnh.

Khi những giọt nước mắt tràn ra chảy dọc xuống cằm, rơi xuống vỡ thành nhiều điểm sáng, cô gái mới từ từ buông bàn tay vẫn còn nắm chặt từ nãy đến giờ, vươn ra ôm chặt thắt lưng anh, vùi mặt vào lòng anh, cố ý muốn cúi đầu để im lặng khóc.

Bầu không khí yên tĩnh bao trùm, bên tai chỉ vang vọng duy nhất tiếng khóc bi ai đau đớn. Ôm lấy cơ thể gầy yếu mỏng manh của cô, một giọt nước mắt đàn ông chậm rãi lăn dài từ khóe mắt.

Yếu đuối như vậy! Bất lực như vậy!

Tại sao có thể như vậy? Cô vốn không cần phải chịu đựng những cái này. Nếu có thể, hãy cho anh được thay cô, biến tất cả đau khổ ấy dừng lại hết lên anh. Lúc này, đến một sợi lông vũ cũng trở thành sức nặng trong cuộc đời cô.

Thời gian một phần một giây trôi qua, cơ thể cô gái càng lúc càng run, trái tim không theo quy luật đập nhanh, thời gian trôi qua càng làm cô đau hơn, cơ thể như có vô số con kiến cắn hút vào máu thịt cô, bị tra tấn đến mức một cái ôm cũng không thể khống chế được, cô sợ hãi ôm chặt lấy áo anh, răng vốn cắn chặt vào nhau giờ không chịu nổi liều lĩnh cắn lên vai anh.

Cơ thể đau đớn không kiềm được nội tâm đang thắt lại gào thét đau khổ, người đàn ông nghiêng đầu, gắng chịu để cô gái cắn bị thương lên bả vai, cái ôm vẫn chặt chẽ không thuyên giảm. Mùi máu trong miệng xộc lên mũi cô, còn sót lại ý thức cuối cùng cô giãy dụa đứng lên, dùng sức quá lớn khiến anh suýt nữa không ôm được.

“… Đi ra ngoài, cần xin anh hãy đi ra ngoài …” Cô gái vung cánh tay vô lực đánh vào cơ thể anh, bởi vì cô không hề muốn anh chứng kiến cảnh tượng chật vật thảm thiết lúc này. Giằng co một hồi, hai cơ thể không thể tránh né được ghìm chặt vào vách tường. Cứ việc như thế, người đàn ông vẫn không buông tay, thủy chung ôm chặt cô vào lồng ngực.

Cứng cỏi có, quật cường có, nhưng đối mặt với người bị nghiện lại chỉ nhỏ nhoi giống như một hại bụi, ý thức của cô gái càng ngày càng hỗn độn, tựa hồ không phân biệt được người trước mặt, giống như một động vật kinh sợ hét to, tiếng hét sắc nhọn xẹt qua sáng sớm yên tĩnh, nghe vào trong tai càng thê thảm.

“Tiểu Nặc!” Bàn tay theo bản năng siết chặt, chặt chẽ giữ cổ tay cô, người đàn ông gầm nhẹ như muốn gọi lại lý trí cô trở về, nhưng cũng vô ích.

Cô gái đã không còn tỉnh táo nữa, dùng hết sức nổi điên để thoái khỏi sự kiềm chế của anh, đôi mắt nhắm chặt xé rách quần áo trên người, thậm chí bắt đầu tự đánh vào cơ thể mình, khuôn mặt mịn màng bị đánh đến thâm tím, nước mắt tuyệt vọng rơi ra làm mờ mắt, giữ lấy thành bồn tắm, cô lảo đảo ngã rạp xuống đất.

Nỗi đau như con dao sắc nhọn đâm vào tim anh, nhìn cảnh vật hỗn loạn trước mắt, ngực anh như bị bóp nghẹt. Anh ngồi xổm xuống ôm cơ thể cô gái đang run rẩy, không để ý chỗ khuỷu tay bị thủy tinh làm trầy xước, đổ thẳng người sát cạnh cô, mạnh mẽ hôn lên môi cô, đem mọi tiếng kêu thét thê thảm và những giọt nước mắt đau đớn của cô vào trong miệng. Vì tránh cho cô để bị thương chính mình, anh không chút do dự giữ chặt hàm cô, kịch liệt và vội vàng hôn cô thật sâu, chủ ý muốn giảm bớt những quay cuồng trong lục phủ ngũ tạng của cô.

Vòng tay ấm áp mà quen thuộc kia như đổ xuống một gáo nước lạnh từ đỉnh đầu, giống như băng hỏa lưỡng trọng thiên, rất nhanh chóng đã kéo nhận thức của cô gái trở về, nụ hôn kéo dài cho đến khi đôi môi có cảm giác đau đớn, sức mạnh cũng dần giảm xuống. Cuối cùng cô gục ngã vào lòng người đàn ông, khép hai hàng lông mi để giấu đi nỗi buồn bã. Nhưng có điều, sau khi nội tâm đã tỉnh táo cũng không thể trở nên bình tĩnh hơn, nỗi đau đớn vô tận đã làm cô tan nát cõi lòng đến tuyệt vọng.

Bờ môi mỏng vẫn in lên trán cô, người đàn ông âm thầm hứa hẹn, cùng đi bên cô, nắm tay cô, mãi mãi cho đến khi lìa xa trời đất , cho đến khi vũ trụ bao la không còn ai, cho đến những giây cuối cùng của cuộc đời này, cho đến hơi thở cuối cùng của cuộc đời này…

Ngoài cửa sổ không một gợn gió, bầu trời trong xanh thăm thẳm như được gột rửa.

Lại một ngày mới.

Câu chuyện vẫn còn tiếp tục, giống như cuộc sống, từ từ chảy xuôi cho tới cuối cuộc đời.

End

Để lại bình luận

14 phản hồi

  1. tranghihi

     /  Tháng Tám 8, 2011

    thanks

    Trả lời
  2. Hức hức, cái đoạn mở đầu này hấp dẫn quá!!!!

    Trả lời
  3. bimga

     /  Tháng Tám 9, 2011

    mới chap đầu mà thấy đau buồn rồi

    Trả lời
  4. pearlng

     /  Tháng Tám 9, 2011

    Câu chuyện về 1 cô gái bị nghiện ah2, cốt truyện này khá mới mẻ đó…
    Ta kê cao ghế ngồi hóng nhé…

    Trả lời
  5. nữ chính bị nghiện??!! em tò mò quá chị ơiiiiiii

    Trả lời
  6. mới à nha.thansk bạn

    Trả lời
  7. kOy_TiNy

     /  Tháng Tám 13, 2011

    ôi mt khác hẳn của nữ 9

    Trả lời
  8. nội dung lạ quá ^^

    Trả lời
  9. chuyện này là sao đây….? Có phải là tại anh nam chính mà chị nữ chính bị nthe k :-ss

    Trả lời

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: